Sau vụ nhận lầm người ở quán cafe, hai người hoàn toàn không đụng nhau lần nào nữa.
Hôm qua Thẩm Hạc Xuyên mới đi công tác về, còn bị jet
-lag nên không đến công ty, cũng đúng lúc cô giúp việc đang xin nghỉ, anh ngủ dậy, gọi tạm đồ ăn lót dạ, không ngờ shipper là Kiều Nhạc.
Lại càng không ngờ Kiều Nhạc vừa mở miệng đã gọi "chồng".
Thật sự... khiến người ta trở tay không kịp.
Cũng may Thẩm Hạc Xuyên phản ứng nhanh, lấy lại bình tĩnh đáp: "Nhà hàng xóm ạ, thế thôi mẹ nhé, con đang bận."
Nói rồi anh cúp điện trước, nhìn người trước mắt: "Gọi tôi à?"
Từ đó vừa buột khỏi miệng, Kiều Nhạc rất có xúc động muốn cắn đứt lưỡi. Đúng là cậu bị đói đến mụ đầu, mồm nhanh hơn não, vừa thấy Thẩm Hạc Xuyên đã dám bật ra từ "chồng".
Bảo sao những vụ quyên sinh trong xã hội ngày nay lại không ngừng tăng lên.
Cậu không nhận được đơn đặt hàng của Thẩm Hạc Xuyên ở "Để tôi làm", nhưng lại đi ship đồ ăn cho Thẩm Hạc Xuyên qua app "Đặt hàng chưa?".
Không thể không nói, duyên phận là thứ gì đó rất kỳ diệu.
Hẳn là do ở nhà nên Thẩm Hạc Xuyên không mặc vest, đi giày da, chỉ mặc áo đen ngắn tay và quần dài xám đơn giản, tóc cũng không chải chuốt, rủ xuống trán nhìn rất biếng nhác.
So với hôm đó thì nay anh gần gũi, bình dị hơn.
"Gọi tôi à?" không như chất vấn, mà giống trêu chọc hơn.
Kiều Nhạc không chỉ xấu hổ, tự dưng lại thấy hơi hài hước.
Hình như lúc nào chạm mặt Thẩm Hạc Xuyên cậu cũng gây ra trò cười thì phải.
"Xin lỗi Thẩm tiên sinh." Kiều Nhạc thành khẩn: "Gặp được ngài nên tôi ngạc nhiên quá, đầu óc bị chập mạch, mong ngài đừng chấp nhặt."
Thật ra Thẩm Hạc Xuyên không để ý đến thế, anh thấy Kiều Nhạc cũng rất kinh ngạc: "Tôi còn tưởng hôm nay lại có nhiệm vụ của vị 'Hoắc tiên sinh' nào đó."
"À, không có ạ." Kiều Nhạc nghe Thẩm Hạc Xuyên nói, hẳn anh còn nhớ mình, tự dưng cảm thấy vui vẻ, đôi mắt không nhịn được mà cong lên: "Xem ra ngài còn nhớ rõ tôi, tốt quá rồi!"
Niềm vui của cậu quá mức lộ liễu, vô hình trung lây nhiễm cảm xúc sang cho Thẩm Hạc Xuyên, nhìn cậu: "Ừm? Sao lại nói thế?"
Kiều Nhạc cười cười: "Lần trước là tôi gây phiền toái cho ngài vẫn chưa có cơ hội đền bù, cũng không thấy ngài đặt đơn trên nền tảng."
Thẩm Hạc Xuyên nhắc nhở: "Không phải cậu đã thanh toán tiền cafe rồi à?"
Kiều Nhạc đáp: "So với việc phá buổi hẹn hò và tổn hại danh dự của ngài thì đáng là bao ạ, đã thế lúc ấy ngài còn bị mắng là trai đểu nữa..."
Thẩm Hạc Xuyên: "..."
Hôm đó Thẩm Hạc Xuyên đã nói mình không xem mắt, nên Kiều Nhạc còn biết đổi từ phù hợp, đúng là rất linh hoạt.
Nhưng Kiều Nhạc cũng giúp một bàn nên anh không để ý chuyện đó, nhún vai nói: "Không phải chuyện lớn, cậu không cần áy náy mãi làm gì."
Thật ra không áy náy cho lắm, nếu hôm nay không đụng mặt thì tôi cũng cho nó vào miền kí ức rồi.
Kiều Nhạc tự nhủ trong lòng, nhưng cậu rất biết điều không nói ra, vô cùng mừng rỡ: "Cảm ơn ngài! Ngài đúng là..."
"Người tốt."
Thẩm Hạc Xuyên đáp lời cậu: "Đừng phát thẻ đó mãi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!