Con vịt kêu làm Kiều Mãn cười khanh khách, bé buông chân Kiều Nhạc, ôm vịt trong tay cậu: "Anh, em bế cho ạ! Em giúp anh nhá!"
2 tháng này bạn nhỏ ở quê hình như mập lên, má núng nính, cười tươi khiến đôi mắt sáng lấp lánh.
Kiều Nhạc thấy rõ em trai được mợ nuôi rất khéo.
Vịt đã bị trói chặt, muốn cất cánh cũng không thể, cậu liền thả vịt lên người bé con, vỗ cái đầu bé xíu: "Ôm chặt nhé!"
Cậu chẳng lo em trai bế không nổi, ngày nào mợ cũng gửi video nhóc con hay giúp bat chăn, đuổi vịt trong sân.
"Vâng ạ!" Kiều Mãn vòng tay ôm vịt, chặt đến nỗi làm nó kêu quạc quạc.
Mợ Trần Lệ đang bận rộn trong nhà nghe tiếng, vừa đi ra đã thấy Kiều Mãn ôm con vịt trông còn to hơn người, lắc lư chạy về phía bà: "Mợ ơi! Anh mua con vịt nè!!"
"Ôi bé cưng của mợ!" Trần Lệ vội vàng xoa bọt xà phòng lên tạp dề, đi tới đỡ con vịt trong tay bé: "Cẩn thận kẻo ngã!"
Nói rồi lại nhìn Kiều Nhạc, vẻ mặt mừng rỡ: "Nhạc Nhạc về rồi! Đúng lúc sắp ăn cơm..."
Chưa dứt lời, bà thấy đống đồ trên tay Kiều Nhạc, miệng lại méo xệch: "Sao con mua nhiều đồ thế? Mợ đã bảo nhà mình cái gì cũng có, đừng tiêu tiền lung tung nữa!"
Mỗi lần Kiều Nhạc mua sắm thì Trần Lệ đều xịu mặt, cậu đã sớm quen, hiểu chuyện đáp: "Không đáng là bao ạ! Hoa quả ở thị trấn rất rẻ, 3 cân có 10 đồng thôi ạ."
Thị trấn nhỏ nên giá cả phải chăng, Kiều Nhạc mua hai túi to cũng không tốn kém.
"Dù rẻ đến mấy cũng không cần lần nào về cũng mua." Trần Lệ càm ràm, bảo cậu bế Kiều Mãn vào nhà, còn bà thì ra sân nhốt vịt vào lồng.
Kiều Nhạc và em trai vào trong nhà, để hoa quả lên bàn, sau đó bỏ ba lô trên vai xuống, lấy mấy thứ bên trong ra.
Không chỉ có thực phẩm chức năng, còn có đai lưng hỗ trợ và máy massage cổ.
Cậu là công nhân xây dựng làm việc trên trấn, mợ là giáo viên tiểu học, tất cả đều là đồ hai người nên dùng.
Trần Lệ thả vịt xong, quay lại thấy đống đồ của cậu, lại bắt đầu than vãn cậu phung phí.
Kiều Nhạc cười hì hì giúp bà dọn đồ, nghe cằn nhằn cũng không tức giận, còn cảm thấy có người càm ràm dạy bảo là điều đáng trân trọng.
Năm ngoái bố nhảy lầu tự sát, mẹ không rõ tung tích, cậu đã cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Cùng ngày đó cậu mới biết bố đã vay mượn rất nhiều tiền từ bạn bè, người thân để đầu tư chứng khoán, thậm chí còn thế chấp cả căn nhà.
Thời điểm xảy ra biến cố, Kiều Nhạc mới vào đại học chưa được 2 tháng, trong người chỉ có mấy nghìn tiền sinh hoạt phí, căn bản không thể trả nổi nợ.
Tuy pháp luật không quy định "cha nợ thì con trả", nhưng chuyện vay mượn phải trả tiền là luật bất thành văn, nhất là với những người gia đình cậu mang ơn.
Phần lớn mọi người đều không giàu sang dư dả, bươn chải hơn nửa đời mới tiết kiệm được chút tiền đều cho mượn hết, trong đó có cả cậu Lương Kiến Thành và mợ Trần Lệ.
Không cần biết xuất phát từ lương tâm hay nghĩa tình, Kiều Nhạc chẳng thể tự dối mình đây không phải sự thật.
Huống chi sau khi bố cậu gặp chuyện, cậu mợ còn giúp lo liệu hậu sự và chăm sóc Kiều Mãn.
Làm người không thể vô ơn, phải nhớ tạc cả đời.
Kiều Nhạc giúp mợ bày đồ ăn, Kiều Mãn xếp chén đũa, bé còn ít tuổi, chân tay ngắn, muốn đặt đồ lên bàn phải nhón lên, nhưng bé con rất là nghiêm túc, bày biện gọn gàng, còn để thêm cho mỗi người một cái thìa.
Đợi nhóc con bày biện xong xuôi, Trần Lệ liền khen: "Bé yêu siêu quá!"
Kiều Mãn mắt sáng trưng nhìn Kiều Nhạc, cậu gõ nhẹ đầu bé: "Giỏi lắm!"
Kiều Mãn hài lòng: "Vâng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!