Chương 49: Quyết định.

Kiều Nhạc nói cho Thẩm Hạc Xuyên địa chỉ đồn công an, Thẩm Hạc Xuyên bảo: "Anh sẽ đến ngay."

Cúp điện thoại, Chu Hiểu Vân hỏi: "Thẩm tiên sinh muốn đến đây à?"

"Vâng." Kiều Nhạc đáp: "Anh ấy không yên tâm, muốn đến tận nơi."

"Chị xin lỗi Nhạc Nhạc." Chu Hiểu Vân áy náy nói với Kiều Nhạc: "Em đã có lòng giúp, mà chị còn kéo em vào rắc rối nữa."

"Không sao đâu chị Hiểu Vân." Kiều Nhạc an ủi.

Chu Hiểu Vân mới làm tiểu phẫu, Kiều Nhạc bảo cô cứ về nhà nghỉ, nhưng Chu Hiểu Vân cảm thấy mình là nguyên nhân, sợ Dương Kiếm kiếm chuyện với Kiều Nhạc, kiên quyết ở lại chờ Thẩm Hạc Xuyên.

Dương Kiếm đứng một bên nhìn hai người nói chuyện, mỉa mai: "Gian phu dâm phụ."

Kiều Nhạc không thèm chấp, Chu Hiểu Vân tính cãi lại thì bị Kiều Nhạc vỗ vỗ, ý bảo cô đừng so đo với loại người này.

Thẩm Hạc Xuyên đến rất nhanh, còn dẫn theo một người đàn ông mặc vest đen. Anh đẩy cửa kính của đồn công an, lướt qua những người khác, đi thẳng về chỗ Kiều Nhạc đang ngồi.

Kiều Nhạc thấy anh, bật dậy khỏi ghế: "Anh đến rồi!"

"Em sao rồi? Có xảy ra chuyện gì không?" Thẩm Hạc Xuyên sốt sắng hỏi, kiểm tra cơ thể cậu từ trên xuống dưới xem có vết thương không: "Có bị thương không? Có khó chịu chỗ nào không?"

Kiều Nhạc còn chưa kịp trả lời thì Dương Kiếm đã xen vào: "Mày có nhầm không thế? Nó đánh tao đấy! Người bị thương là tao, mắt mày bị mù..."

Thẩm Hạc Xuyên nghiêng đầu nhìn gã, ánh mắt sâu thẳm đầy lạnh lùng: "Tôi hỏi cậu à?"

Dương Kiếm rụt cổ trước ánh mắt chết chóc của anh, câu chửi mắc nghẹn nơi cổ họng.

Thẩm Hạc Xuyên không thèm đếm xỉa đến gã, tiếp tục hỏi Kiều Nhạc. Kiều Nhạc lắc đầu, chỉ sang Dương Kiếm: "Em không sao, nhưng sợ lắm, anh ta cứ liên mồm đòi đánh em."

Dương Kiếm: "..."

Đù mẹ! Là thằng khứa nào mới doạ sẽ cho mình nằm viện thoả thích ấy nhỉ?!!

Sau khi xác nhận Kiều Nhạc vẫn lành lặn, nỗi lo lắng dọc một đường chạy đến dần xuôi xuôi.

"Sao lại xảy ra chuyện này?" Anh hỏi.

"Thẩm tiên sinh, mọi chuyện đều do tôi..."

Chu Hiểu Vân toan giải thích thì bị Kiều Nhạc cản, chỉ thuật lại đơn giản cho Thẩm Hạc Xuyên nghe.

Dương Kiếm vốn cho rằng Kiều Nhạc chỉ là nhân viên muỗi ở Tiểu Chước Di Tình, không ngờ còn có ô dù. Gã thấy Thẩm Hạc Xuyên ăn mặc hàng hiệu, khí chất khác hẳn người bình thường, lại bắt đầu mon men đòi tống tiền.

"Tao đếch cần biết mày là ai! Tóm lại nó đã đánh tao, ai cũng làm chứng!" Gã ưỡn ngực: "Không bồi thường thì đừng mong sống yên!"

Chu Hiểu Vân không nhịn nổi nữa, chỉ thẳng mặt gã: "Anh đòi tiền đúng không? Được! Tôi đền cho anh! Nhưng anh phải trả lại hết những gì tôi đã đổ vào anh trước đã! Sau đó chúng ta đường ai nấy đi!"

Dương Kiếm lập tức vùng vằng: "Chu Hiểu Vân! Mày là đồ đĩ thoã à? Mày không biết ai mới là người đàn ông của mình ư? Muốn cấu kết với người khác chơi xỏ tao à?"

Công an hóng cũng đủ rồi, thấy gã lại chuẩn bị ăn vạ, vội lên tiếng cản lại: "Đủ rồi! Cậu gào cái gì?! Nhanh hoà giải rồi ai về nhà nấy đi!"

"Đúng! Mau nôn tiền ra đây!" Dương Kiếm múa may: "10 vạn! Một xu cũng không được thiếu! Nếu không tao sẽ kiện bọn mày!"

"Nói chuyện với luật sư của tôi đi." Thẩm Hạc Xuyên che chở Kiều Nhạc rồi nói với người đàn ông nãy giờ vẫn giữ im lặng: "Luật sư Chu."

Người đàn ông bước lên, cười nói: "Cứ giao cho tôi, tôi ghét nhất là thể loại đàn ông đánh phụ nữ."

Dương Kiếm vừa nghe liền tức giận, xả nỗi uất hận khi bị ánh mắt của Thẩm Hạc Xuyên đè nén: "Mày lại là ai nữa? Liên quan đếch gì đến mày? Tính sủa bậy gì ở đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!