Chương 48: Đánh nhau ngoài đường

Dù Kiều Nhạc không ủng hộ quyết định của Chu Hiểu Vân, nhưng đây là lựa chọn cá nhân, cậu nói gì cũng không phải.

Một lát sau, cảm xúc của Chu Hiểu Vân ổn định hơn, xấu hổ cười với cậu: "Xem chị này, cứ oán thán linh tinh, chắc em khó chịu lắm."

Kiều Nhạc lắc đầu không đáp, an ủi cô mấy câu, nghĩ rồi vẫn nói: "Chị Hiểu Vân, tốt nhất là chị sắp xếp phẫu thuật sớm chút, thân thể mình vẫn là quan trọng nhất."

"Chị biết." Chu Hiểu Vân nói: "Bác sĩ nói thể trạng của chị rất tốt, chỉ cần gật đầu thì có thể làm tiểu phẫu ngay ngày mai, nhưng chị vẫn chưa liên lạc được với anh ấy."

Anh ấy ý chỉ bạn trai của cô, Dương Kiếm.

Cô lại im bặt, lấy điện thoại gọi lại cho người yêu, mới nãy chỉ không nghe máy, giờ đã biến thành thuê bao.

Chu Hiểu Vân biết đối phương đã chặn mình rồi.

Chuyện này không chỉ xảy ra một, hai lần, chỉ cần Dương Kiếm khó chịu là sẽ chặn cô luôn.

Kiều Nhạc thấy vậy, tuy không đành lòng nhưng vẫn phải nói: "Chị Hiểu Vân, anh ta không phải người đáng tin, chắc chị là người rõ ràng nhất."

"Đúng vậy." Chu Hiểu Vân nhẹ giọng đáp. Đúng là cô hiểu, cô là người hiểu chuyện này nhất.

Cô hít một hơi thật sâu, như thể đã nghĩ thông, liền nói: "Chị quyết định rồi, ngày mai sẽ làm phẫu thuật. Em nói đúng, không có gì quan trọng hơn bản thân mình."

"Chị nghĩ được vậy thì tốt quá." Kiều Nhạc yên tâm hẳn, nhắc nhở: "Chị xin anh Gia Tự nghỉ mấy hôm đi, phẫu thuật xong rồi nghỉ ngơi dưỡng sức."

"Ừ." Chu Hiểu Vân gật đầu, nhìn Kiều Nhạc rồi mới tần ngần hỏi: "Nhạc Nhạc, mai em có rảnh không?"

"Sáng thì rảnh ạ, em không có tiết trên trường." Kiều Nhạc dừng một chút, đoán được mong muốn của cô: "Chị muốn em đi cùng chị ạ?"

Chu Hiểu Vân xấu hổ nói: "Chị biết yêu cầu này rất đường đột, cũng rất quá quắt, nhưng chị không có người bạn nào, cũng không muốn để mọi người ở quán biết..."

Cô là người ở tỉnh khác, bố mẹ không ở đây, cuộc sống những năm này chỉ xoay quanh bạn trai, ngoài đồng nghiệp ở Tiểu Chước Di Tình thì một người bạn để tâm tình cũng không có.

Nếu không phải tình cờ gặp Kiều Nhạc thì sẽ giấu nhẹm chuyện này.

Nhưng cô biết lời nhờ vả này rất kì cục, nói rồi lại ngừng lại, sửa lời: "Xin lỗi, đầu chị loạn quá... em cứ cho là chị nói vớ vẩn đi..."

"Được ạ." Kiều Nhạc ngắt ngang: "Em sẽ đi cùng chị, chị Hiểu Vân."

Chu Hiểu Vân sững sờ, nước mắt lại trào ra: "Nhạc Nhạc?"

"Chị hẹn lịch đi ạ, mai em đón." Kiều Nhạc an ủi: "Chị đừng lo, giờ y tế phát triển rồi, kỹ thuật của các bác sĩ rất hoàn hiện, sẽ không sao đâu ạ."

"Ừ." Chu Hiểu Vân lau nước mắt: "Cảm ơn em, Nhạc Nhạc."

"Chút chuyện cỏn con thôi ạ." Kiều Nhạc cười nói: "Hồi trước Tiểu Mãn bị sốt phải nằm viện, chị còn mang cơm cho thằng bé 1 tuần, còn không quên phần của em. Em chỉ đi cùng chị đi làm phẫu thuật thôi, chị mới là người mệt mà."

Đợt ấy Kiều Mãn bị ốm phải nhập viện, không thể ăn đồ trong canteen, đồ ăn ngoài quán quá dầu mỡ không phù hợp với trẻ con, nên Chu Hiểu Vân ngày nào cũng nấu cơm mang đến tận nơi.

Chu Hiểu Vân bị chọc cười, tâm trạng cũng nhẹ đi đôi phần, cùng cậu đi tìm bác sĩ, hẹn giờ phẫu thuật ngày mai.

Ra khỏi phòng khám, Chu Hiểu Vân hỏi: "Thẩm tiên sinh đâu? Vẫn chưa nghe điện thoại xong à?"

Kiều Nhạc tìm trong đám người, không thấy bóng dáng quen thuộc, lấy điện thoại: "Để em hỏi anh ấy."

Lúc này Thẩm Hạc Xuyên đang nói chuyện với bác sĩ Diêu.

Người đến khoa sản rất đông, không phải sản phụ thì cũng là người nhà. Để dành không gian cho Kiều Nhạc với Chu Hiểu Vân tâm sự, anh bèn tìm chỗ yên lặng ngoài vườn hoa hít thở không khí. Nhưng chưa thư thả được 2 phút thì nghe tiếng cãi cọ và tiếng khóc của phụ nữ.

Anh lùi xuống hai bước, nhìn từ cửa sổ đang mở ra, thấy một thai phụ đang dựa vào tường khóc lóc, bên cạnh là người đàn ông xoắn xuýt, dịu dàng khuyên nhủ: "Bà xã à em đừng khóc nữa, bác sĩ nói em sắp đủ tháng rồi, phải bình ổn cảm xúc..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!