*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thẩm Hạc Xuyên bế Kiều Mãn lên quá nhanh, Kiều Nhạc cũng chưa phản ứng kịp, đôi tay vươn ra theo thói quen lơ lửng giữa không trung.
Kiều Mãn tưởng Thẩm Hạc Xuyên đang giỡn với mình, chân chới với cũng chẳng sợ, cười hehe hỏi Thẩm Hạc Xuyên: "Chú Thẩm ơi, con có nặng không ạ? Dạo này con béo lên á!"
Một tay Thẩm Hạc Xuyên đỡ mông bé, đặt bé ngồi lên vai mình: "Không nặng."
Nhóc con rất thích chơi tung tung, bình thường thì hay chơi với anh trai, nhưng đây là lần đầu tiên được công kênh trên vai Thẩm Hạc Xuyên, ban đầu sững lại rồi cười càng tươi hơn: "Cao quá đi!!"
"Ngồi vững nào."
Thẩm Hạc Xuyên vỗ chân bé, vừa đỡ Tiểu Mãn vừa bước đến sopha.
Kiều Nhạc thu tay lại, đứng tại chỗ nhìn bóng lưng hai chú cháu.
Cậu nhận ra, hình như Thẩm Hạc Xuyên thật sự rất thích trẻ con.
Đợt hai anh em mới chuyển đến, nhìn phòng ốc và quà Thẩm Hạc Xuyên chuẩn bị cho Tiểu Mãn, cậu đã nghĩ nếu mai này anh có con, chắc chắn sẽ chiều nó đến tận trời.
Chẳng ngờ hiện tại Thẩm Hạc Xuyên có con thật, nhưng mình lại là người không muốn.
Kiều Nhạc chẳng rõ lòng mình ngổn ngang thế nào, biết Thẩm Hạc Xuyên không hề dễ chịu, thành thật thì lòng cậu cũng chẳng khá hơn là bao.
Cậu cúi đầu nhìn bụng mình.
Thời gian mang thai hãng còn ngắn nên chưa có nhiều sự thay đổi, những người không hiểu biết sẽ chẳng thể nghĩ có một sinh linh đang nằm trong bụng cậu.
Thẩm Hạc Xuyên đến cạnh sopha, thả Kiều Mãn xuống, rồi lại nhìn Kiều Nhạc đang ngẩn người tại chỗ.
"Nhạc Nhạc?" Anh lên tiếng gọi Kiều Nhạc.
Kiều Nhạc ngẩng lên, biểu cảm chưa kịp thu lại đều nằm hết trong mắt Thẩm Hạc Xuyên.
Vừa là khổ đau, vừa như áy náy.
Thẩm Hạc Xuyên không biết đối phương xúc động vì mình hay vì em bé ngoài ý muốn. Nhưng dù là vì điều gì đi chăng nữa, anh chẳng muốn Kiều Nhạc mang vẻ mặt như vậy, cũng không muốn Kiều Nhạc áy náy với việc phá thai.
Anh nâng gót tính bước đến, nhưng Kiều Nhạc đã nhanh chóng hồi phục, đi qua: "Hai chú cháu ăn sáng chưa?"
Nay cậu dậy muộn, giờ đã hơn 10 giờ rồi.
"Em ăn rồi. "Kiều Mãn đáp: "Anh ngủ nướng~"
Kiều Nhạc búng nhẹ lên trán nhóc con: "Em dậy sớm là vì muốn đi chơi đúng không?"
Kiều Mãn gật đầu như gà mổ thóc: "Em muốn đi công viên giải trí!"
Kiều Nhạc đã hứa sẽ dẫn bé đến công viên giải trí vào dịp nghỉ Tết.
"Ok!" Kiều Nhạc nói: "Đợi anh ăn xong nhé."
Kiều Mãn lại kéo tay Thẩm Hạc Xuyên: "Chú Thẩm cũng đi chứ ạ?"
Thẩm Hạc Xuyên không yên tâm để Kiều Nhạc đưa Kiều Mãn đi chơi một mình trong tình trạng này, nhất là ngày nghỉ số lượng người đến công viên giải trí sẽ đông hơn.
Anh gật đầu: "Có chứ."
Kiều Mãn vỗ tay: "Yeah!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!