Đối với Thẩm Hạc Xuyên mà nói, đứa bé này là bất ngờ, là niềm vui nằm ngoài mong muốn.
Thẩm Hạc Xuyên cho rằng hôm ấy Kiều Nhạc hỏi mình có thích trẻ con không là vì lo anh không muốn có con, chẳng ngờ đối phương mới là người có ý định đấy.
Từ khi biết Kiều Nhạc mang thai, Thẩm Hạc Xuyên như có niềm hân hoan từ trên trời rớt trúng đầu, thậm chí còn chọn xong trường mẫu giáo cho con trên quãng đường đến đại học Vân Kinh.
Kết quả Kiều Nhạc lại bảo mình không định sinh con.
Trong nháy mắt, biểu cảm của Thẩm Hạc Xuyên trở nên trống rỗng, nhìn kỹ Kiều Nhạc xem liệu cậu có đang giỡn hay không. Nhưng vẻ mặt của Kiều Nhạc thật sự rất nghiêm túc.
Anh đột nhiên ý thức được một khả năng, có lẽ Kiều Nhạc còn định giấu nhẹm chuyện này với mình.
"Em không muốn có đứa bé này ư?" Thẩm Hạc Xuyên nhẹ giọng hỏi.
Kiều Nhạc đã thấy được mọi biểu cảm của Thẩm Hạc Xuyên, kết hợp với những lời anh mới nói, Kiều Nhạc biết đối phương rất mong em bé này.
Nhưng cậu thì ngược lại, khó khăn lắm cuộc sống mới quay trở lại quỹ đạo, em bé đến thật sự không đúng lúc.
Hơn nữa, trước mắt Kiều Nhạc không thể chấp nhận được sự thật rằng mình đang mang thai.
"Em không muốn ạ."
Kiều Nhạc tưởng mình sẽ gặp khó khăn khi nói ra bốn từ này, nhưng mở miệng ra lại dễ dàng đến bất ngờ.
Cậu nhìn Thẩm Hạc Xuyên: "Xin lỗi anh, em không muốn có con."
Nếu em bé đến vào thời điểm thích hợp thì hẳn có thể cân nhắc, nhưng ở hiện tại thì cậu thật sự không muốn sinh con.
Kiều Nhạc cũng không tính lừa Thẩm Hạc Xuyên, dù giờ chưa nói thì cũng sẽ tiết lộ sớm thôi.
Cậu nói xong, cả hai người đều im bặt.
Vẻ mặt của Thẩm Hạc Xuyên rất bình tĩnh, nhưng vẫn không che nổi sự mất mát loé lên trong đáy mắt. Vì đang đứng gần nên Kiều Nhạc có thể thấy được nó, lại không dám đối diện với đối phương, đành nghiêng đầu tránh sang một bên.
Thẩm Hạc Xuyên thấy vậy, lại chọn cách dịu giọng: "Sao vẫn thích nói xin lỗi vậy? Anh đâu có định trách em."
Kiều Nhạc nhớ lại mình đã xin lỗi Thẩm Hạc Xuyên rất nhiều lần, chủ động nắm tay đố phương, hỏi: "Sao anh lại biết ạ?"
Chẳng lẽ là xem được kết quả xét nghiệm?
Kiều Nhạc nhanh chóng phủ nhận suy đoán này, cậu đã giấu y bạ ở đáy tủ, Thẩm Hạc Xuyên sẽ không thể tự dưng lục lọi ngăn kéo tủ cá nhân.
Thẩm Hạc Xuyên nói: "Hôm nay anh đi đón bạn."
"Em biết ạ." Kiều Nhạc chưa hiểu sao lại nhảy số nhanh như thế: "Sau đó thì sao ạ?"
Thẩm Hạc Xuyên tiếp tục: "Vợ anh ấy mang thai, phản ứng giống em y hệt."
Thích ngủ, lại hay ói.
Kiều Nhạc: "..."
"Chỉ có thế thôi ạ?" Kiều Nhạc khó tin: "Chỉ thế thôi mà anh cũng đoán được ạ? Hình như phản ứng của anh quá nhanh luôn?"
"Cũng thường thôi."
Thẩm Hạc Xuyên không chỉ kết hợp các dấu hiệu mang thai của Kiều Nhạc, mà bản thân tự chiêm nghiệm và chuyện Judy tình cờ gặp Kiều Nhạc ở bệnh viện.
Có một số việc trùng hợp là vậy đấy, có vẻ như không liên quan, nhưng lại móc nối rất chặt chẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!