Đàn ông mang thai là chuyện chấn động loài người thế nào cơ chứ!
Nếu có ai đó nói với Thẩm Hạc Xuyên đàn ông có thể mang thai, khả năng cao là anh sẽ nghĩ đối phương bị thần kinh.
Nhưng ở hiện tại, Thẩm Hạc Xuyên lại vô cùng hy vọng điều đó là có thật.
Nếu không phải xét nghiệm nhầm, thì Kiều Nhạc đang thật sự đang mang đứa con của anh.
Bàn tay nắm điện thoại của Thẩm Hạc Xuyên vô thức siết chặt, lại nhớ đêm qua mình xoa bụng cho Kiều Nhạc mà chẳng hay biết gì.
Ngón tay Thẩm Hạc Xuyên khẽ run, xưa giờ anh luôn là người điềm tĩnh, nhưng giờ phút này lại chẳng thể kiềm chế nổi, thậm chí còn bất cẩn làm đổ cốc trà.
"Sao thế?" David đã quen biết Thẩm Hạc Xuyên nhiều năm, đây là lần đầu thấy anh trong tình trạng mất bình tĩnh nhường này: "Xảy ra chuyện gì à?"
Nước nóng văng lên đùi khiến Thẩm Hạc Xuyên sực tỉnh.
Anh cúi đầu nhìn cái quần bị ướt, chẳng buồn để tâm, chỉ dùng giấy ăn lau bừa vài cái rồi ngẩng đầu nói với David: "Không sao, chỉ là đột nhiên có việc gấp, chắc em phải đi trước."
Anh vừa nói xong thì người đã đứng lên.
David cũng đứng dậy, lo là chuyện hệ trọng, quan tâm bảo: "Cứ lo việc gấp đi, nếu cần anh chị giúp cái gì thì cứ nói."
"Vâng." Thẩm Hạc Xuyên gật đầu: "Em sẽ bảo lái xe ở lại, đợi anh chị ăn xong rồi đưa hai người về khách sạn, có gì em gọi sau."
David nói: "Ừ anh biết rồi, đi nhanh không lỡ việc."
Thẩm Hạc Xuyên lại nói với Lucy: "Xin lỗi, em đón tiếp không được chu đáo." rồi rời khỏi gian riêng.
Ra ngoài, anh cắt cử một lái xe khác đến, sau đó hỏi giám đốc bệnh viện Lập Hoa số điện thoại của vị bác sĩ đã xét nghiệm cho Kiều Nhạc.
Dù đã được đánh tiếng trước, nhưng bác sĩ vẫn không quá tình nguyện tiết lộ thông tin cá nhân của bệnh nhân, cứ ấp úng mãi, sau đó Thẩm Hạc Xuyên thẳng thắn: "Tôi là chồng của Kiều Nhạc, chuyện này rất quan trọng với chúng tôi, tôi muốn biết liệu có khả năng khám sai hay không."
Bác sĩ vừa nghe được hai chữ "khám sai", lập tức phân bua: "Sao lại khám sai được? Tôi đã siêu âm cho nhiều bà bầu như thế mà nhìn nhầm cái ảnh màu được à? Tôi đâu có ăn không ngồi rồi ở khoa sản mười mấy năm?"
Thẩm Hạc Xuyên không ngờ đối phương gay gắt như thế, hạ giọng nói xin lỗi.
Bác sĩ nói tiếp: "Tuy là trường hợp nam thai sản đầu tiên, nhưng tim thai và phôi thai trong bụng Kiều Nhạc rất hoàn chỉnh. Cậu biết tim thai và phôi thai là gì không? Để tôi nói cho mà nghe..."
Tuy giờ Thẩm Hạc Xuyên không có kiên nhẫn để được xoá nạn mù chữ, nhưng vẫn lịch sự nghe hết, sau đó bắt được trọng điểm tuy cơ thể mang thai là của nam giới, nhưng em bé đang phát triển rất khoẻ mạnh.
Lúc bác sĩ dừng để lấy hơi, anh chớp cơ hội hỏi: "Nói cách khác thì người yêu của tôi thật sự đang có bầu?"
"Đương nhiên." Bác sĩ đáp: "Tuy xác suất đàn ông mang bầu rất hiếm thấy, nhưng cũng không phải là không có, người yêu cậu chính là một trong những trường hợp ấy."
Người yêu tôi trùng hợp lại nằm trong trường hợp ấy.
Câu này khiến trái tim đang treo ngược của Thẩm Hạc Xuyên về lại đúng chỗ, cơ thể cứng còng cũng dần thả lỏng.
2 hôm trước Kiều Nhạc đã hỏi anh có thích trẻ con không, anh đã trả lời cũng bình thường thôi, đều là thật lòng.
Gia tộc họ Thẩm con đàn cháu đống, lớn nhỏ đủ cả, lâu lâu ăn Tết mới gặp, đối với chúng nó không thích cũng chẳng ghét.
Ngay cả với Kiều Mãn, anh càng thấy như yêu ai yêu cả đường đi lối về hơn.
Kiều Nhạc hỏi Thẩm Hạc Xuyên có muốn có con không, anh bảo không muốn cũng chẳng sai. Vì anh và Kiều Nhạc đều là đàn ông, khi quyết định ở bên cậu cả đời thì đã chuẩn bị sẵn tinh thần không cần con cái.
Nhưng mọi chuyện lại vượt ngoài dự đoán, Kiều Nhạc đột nhiên mang thai.
Thẩm Hạc Xuyên chẳng quan tâm vấn đề nối dõi, nhưng nếu là Kiều Nhạc và con của cậu thì chính là niềm vui bất ngờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!