Chương 43: Phá án!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Chấn động! Họ T và họ K ở chung cư Lâm Giang máu chảy thành sông đến sảy thai! Đây là sự suy đồi đạo đức hay là lòng người hiểm ác!"

Thật sự kh. ủng bố quá!

Trong trường hợp này thì đến bệnh viện nào cũng sẽ lên trang nhất thôi!!

Chỉ nghĩ đến thế là mặt Kiều Nhạc đã xám ngoét rồi.

Cậu ôm bụng, còn sợ hãi nghĩ: Bé yêu, ba sẽ bảo vệ cái mạng nhỏ con!

Thẩm Hạc Xuyên bị đẩy bất ngờ, lăn sang một bên, suýt bay khỏi giường.

Anh chống người dậy bằng một tay, nhìn Kiều Nhạc mặt mày hoảng hốt: "Sao vậy em??"

Kiều Nhạc ấp úng bịa chuyện: "Em nhớ ngày mai phải tập hát, nay không làm được đâu, đừng ảnh hưởng đến sự toả sáng của em!"

Thẩm Hạc Xuyên: "..."

Thẩm Hạc Xuyên tính bảo mình sẽ không để cậu dùng miệng, nhưng Kiều Nhạc đã nói thế thì anh cũng không ép, nhặt quần áo mặc vào, lại thấy Kiều Nhạc ôm bụng thì ân cần hỏi: "Em đau bụng à?"

Tay Kiều Nhạc cứng đờ, dửng dưng buông ra: "Không có ạ."

Cậu tự cài lại cúc, còn cẩn thận cài đến nút trên cùng, sau đó bảo: "Lúc bị anh cởi áo thì bị lạnh bụng thôi ạ."

Thẩm Hạc Xuyên nghe thế, luồn bàn tay ấm áp vào vạt áo đối phương: "Thế này thì sao? Còn lạnh không?"

Lòng bàn tay dừng trên rốn, hơi ấm truyền đến.

Kiều Nhạc lại có ảo giác đối phương như đang ve vuốt em bé trong bụng.

Loại cảm giác này rất vi diệu, cậu kiềm không nổi mà đặt tay lên mu bàn tay của người kia, ngẩng lên nhìn anh: "Thẩm Hạc Xuyên."

"Ừm?" Thẩm Hạc Xuyên cụp mắt nhìn cậu: "Sao thế em?"

Kiều Nhạc li. ếm môi: "Anh vừa mới nói, nếu em có thể sinh con thì anh sẽ thích, thật không ạ?"

Thẩm Hạc Xuyên ủ bụng cho cậu, khi Kiều Nhạc đặt tay lên, anh xoay lòng bàn tay lại, đổi thành mười ngón đan nhau.

Nghe Kiều Nhạc hỏi thế, anh liền đáp: "Ừm, thật mà."

"Em là con trai đó." Kiều Nhạc nhắc nhở: "Anh không cảm thấy kinh khủng nếu em có thể mang bầu ạ?"

"Không có." Giọng Thẩm Hạc Xuyên bình bình, chẳng hề giống nói dối, như thể chuyện Kiều Nhạc có thể sinh con là điều hết sức bình thường: "Nếu em có thể tự sinh được thì tốt quá, đỡ phải đợi đến khi tốt nghiệp mới nhận nuôi."

Kiều Nhạc: "..."

Năng lực chấp nhận của Thẩm Hạc Xuyên còn nhanh hơn cả gián nữa.

Như vậy càng khiến Kiều Nhạc không biết nói sao, chẳng lẽ lại bảo mình đẻ được nhưng lại không muốn đẻ à?

Mặt cậu nhăn nhúm, Thẩm Hạc Xuyên lại hiểu lầm cậu đang khó xử, cúi xuống chơm chơm rồi bảo: "Thôi, không sinh được cũng chẳng sao, chúng mình không có con là được."

Kiều Nhạc: "..."

Anh đang an ủi em đấy à.

Kiều Nhạc chẳng biết nên khóc hay cười, cực kỳ cạn lời mà nhìn đối phương: "Cảm ơn anh ha..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!