Sau khi rời khỏi quán cafe, Thẩm Hạc Xuyên bận bịu không nghỉ, nên chuyện cỏn con đó đã bị anh ném sau đầu từ lâu.
Đột nhiên bị các bậc trưởng bối hỏi tới, hình ảnh đầu tiên nghĩ đến chính là Kiều Nhạc cúi đầu nói: "Người tốt luôn gặp điềm lành".
Ai muốn điều lành này chứ!
Thẩm Hạc Xuyên cảm thấy hơi vi diệu, lại có chút buồn cười, chẳng khó chịu miếng nào.
Đó là một trải nghiệm thần kỳ, nhưng anh không thể hiện ra mặt.
Anh đi tới ghế đơn ngồi xuống mới mở miệng: "Không ạ, chỉ là hiểu lầm thôi."
"Hiểu lầm?"
Mẹ của anh, quý bà Ngô Tuệ Lam nhìn anh với vẻ mặt kì cục: "Gia Vanh(*) tận mắt chứng kiến mà còn sai được sao? Con bé kể bạn trai nhỏ còn ôm tay con gọi... chồng rất thân mật."
(*)Tên Vanh ( róng) có nguồn gốc từ chữ "vành" trong tiếng Hán. Chữ "vành" có nghĩa là "cái vòng tròn", "cái vành". Khi được dùng làm tên, tên Vanh thường mang ý nghĩa là "bình dị, giản đơn", "tốt đẹp, êm đềm".
Thẩm Hạc Xuyên: "..."
Chồng à, chồng nói gì đi chứ!
Giọng nói nũng nịu kèm thêm chút trách móc của Kiều Nhạc đột nhiên văng vẳng.
Lại còn bảo không phải đi!
Thẩm Hạc Xuyên tự nhiên không thể phản bác, bởi Kiều Nhạc cứ gọi mãi, thuận miệng đến nỗi cứ như thói quen.
Trình Gia Vanh là cô gái ở quán cafe, con gái của bạn bố mẹ anh, mới tốt nghiệp ở nước ngoài, hai gia đình đang có ý định vun đắp mối quan hệ.
Thẩm Hạc Xuyên với Trình Gia Vanh không thân quen cho lắm, chẳng có ý định kết hôn hay yêu đương, hôm nay cũng chưa tính là xem mắt, chỉ là tình cờ gặp gỡ.
Ý ban đầu định là nhân cơ hội rạch ròi với Trình Gia Vanh, không ngờ có Kiều Nhạc nói quàng nói xiên giải quyết dùm mình luôn.
Tuy quá trình thì khói nói nhưng kết quả lại rất out trình.
Nói qua nói lại, anh phải cảm ơn Kiều Nhạc mới đúng.
Chỉ là không biết Kiều Nhạc có hoàn thành được "nhiệm vụ của Hoắc tiên sinh" thuận lợi không?
Anh ngây người.
Ngô Tuệ Lam thấy con trai không hé răng, tưởng anh đang cam chịu, sốt ruột lắc chồng mình: "Anh xem đi! Nó không nói gì kìa! Em chỉ nghĩ nó không muốn tìm đối tượng, không muốn kết hôn, chẳng ngờ tự tìm xong hết rồi!"
Thẩm Hạc Xuyên: "..."
"Đừng nóng, đừng nóng." Thẩm Chính Hòa vỗ tay bà trấn an: "Chuyện còn chưa rõ, mà bà đã nóng nảy rồi."
Ông cụ Thẩm cũng lên tiếng: "Đúng thế, Tuệ Lam con đừng vội, cứ nghe thằng oắt này lấp li. ếm trước đã."
"..."
Thẩm Hạc Xuyên đau đầu: "Ông nội à... đừng dùng từ lung tung."
"Vậy con nói ngọn ngành xem nào." Thẩm Chính Hòa dịu dàng nói: "Chúng ta nghe xong sẽ phán tội."
Ngữ khí dịu dàng nhưng lại nói lời buốt lạnh.
Thẩm Hạc Xuyên: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!