Chương 39: Mối quan hệ được pháp luật bảo hộ.

Thẩm Hạc Xuyên, anh ôm em được không?

Sau khi Kiều Nhạc nói xong, Thẩm Hạc Xuyên nghĩ đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng đôi tay vẫn vươn đến ôm cậu trước.

Một tay anh xoa ót Kiều Nhạc, ôm chặt cậu vào lòng.

Đây không phải lần đầu Kiều Nhạc để lộ vẻ yếu mềm, nhưng lại là lần đầu tiên Kiều Nhạc thẳng thắn đưa ra yêu cầu với mình.

Thẩm Hạc Xuyên thầm nghĩ, đáng lẽ hôm nay phải đi cùng Kiều Nhạc mới phải.

Như thế mình có thể ôm Kiều Nhạc sớm hơn, sẽ không để cậu phải ngồi một mình, chờ đợi trong gió lạnh lâu như vậy.

Kiều Nhạc vùi trong lòng Thẩm Hạc Xuyên hít hít cái mũi, tay cũng ôm lại eo đối phương, cảm nhận được hơi ấm đang dần ủ ấm cõi lòng lạnh lẽo của mình.

"Sao lại khóc rồi?" Thẩm Hạc Xuyên nhẹ nhàng hỏi: "Xảy ra chuyện gì à?"

Kiều Nhạc dùng đầu cọ cọ vào ngực anh, không đáp.

"Nhạc Nhạc." Thẩm Hạc Xuyên khẽ gọi.

Giọng Kiều Nhạc ư ử truyền ra từ lồng ngực anh, còn mang theo giọng mũi: "Lên xe rồi nói đi ạ, lạnh quá."

Bàn tay đang vỗ cậu của Thẩm Hạc Xuyên dừng lại, dở khóc dở cười hỏi: "Giờ mới biết lạnh à, vừa rồi hứng gió sao không biết vậy?"

Kiều Nhạc ngẩng đầu từ trong lồng ngực anh, đôi mắt hãng còn hồng hồng: "Ý em là anh không mặc áo khoác nên mới lạnh á."

Thẩm Hạc Xuyên: "..." Cảm ơn em nhé...

Anh kéo Kiều Nhạc về xe. Kiều Nhạc nhìn đôi tay nắm chặt của hai người, lặng lẽ siết chặt hơn.

Thẩm Hạc Xuyên cảm nhận được, khẽ đáp lại.

Hai người trở lại xe, sự ấm áp trong xe giúp Kiều Nhạc thả lỏng. Cậu nửa nằm nửa ngồi trên ghế, người vẫn khoác áo của Thẩm Hạc Xuyên.

Trong không gian yên tĩnh, không còn gió lạnh, cũng không còn u tối.

Chỉ có mỗi cậu và Thẩm Hạc Xuyên.

"Thẩm Hạc Xuyên." Cậu gọi đối phương.

"Ừm." Thẩm Hạc Xuyên khởi động xe, quay đầu: "Sao vậy em?"

Kiều Nhạc nghiêng đầu nhìn anh: "Anh muốn biết đã xảy ra chuyện gì không ạ?"

"Muốn." Thẩm Hạc Xuyên đương nhiên là muốn, nhưng không vội vàng hỏi ngay.

"Về nhà trước đã."

Về nhà trước đã.

Về nhà.

Chỉ là hai từ đơn giản, lại giúp Kiều Nhạc bình tĩnh một cách lạ thường.

Cậu dựa vào ghế, vùi nửa mặt vào cổ áo của Thẩm Hạc Xuyên, mùi thông tươi mát vẩn vít quanh mũi.

Thật sự rất thơm, mang đến cảm giác dễ chịu.

Cậu đưa tay kéo cổ áo lên, che mắt lại, giấu đi cay đắng trong đáy mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!