Chương 38: Quá trễ.

Kiều Nhạc quay đầu lại, trước mắt là người phụ nữ vừa xa lạ vừa thân quen, lập tức thần người.

Đối phương nhìn thấy cậu, vẻ mặt rất mừng rỡ: "Nhạc Nhạc! Thật sự là con à!"

Kiều Nhạc lấy lại tinh thần, gọi bà: "Cô Hồng."

Người phụ nữ trước mặt là Khương Hồng, là hàng xóm tầng trên ở khu nhà cũ dưới quê, cũng là người bạn cùng đi Thâm Quyến làm công nhân với Lương Thục Linh.

Lương Thục Linh và Khương Hồng đến Thâm Quyến, từ đó không trở lại Vân Kinh nữa

Nhưng không giống với Lương Thục Linh, Khương Hồng goá chồng khi còn trẻ, cũng không con không cái. Ngày ấy, khi hai người không về lại quê cũ, rất nhiều người đồn đãi Khương Hồng đã tái giá ở Thâm Quyến.

Kiều Nhạc không ngờ mình sẽ gặp được bà ở nhà Trần Hạo.

Thấy Khương Hồng ăn mặc rất sang trọng lại quý phái, Kiều Nhạc móc nối đến câu chuyện bố mẹ đã ly hôn, party hôm nay chỉ có mẹ kế tổ chức mà Trần Hạo kể cho mình, lòng cậu nhảy ra một suy đoán.

Khương Hồng cũng rất bất ngờ khi thấy Kiều Nhạc ở đây, bà tiến lên vài bước, giọng hơi kích động: "Là con thật à, cô còn tưởng mình nhận nhầm nên không dám gọi. Sao con lại ở đây? Con là..."

Hôm nay là sinh nhật của Trần Hạo, thằng bé mới đến Vân Kinh chưa được bao lâu, những người sẽ xuất hiện ngày trong party chỉ có thể là bạn của cậu ta.

Bà cũng mù mờ đoán được thân phận của Kiều Nhạc, hơi ngập ngừng, Kiều Nhạc lên tiếng bổ sung ý của bà: "Con là bạn học của Trần Hạo."

"Cô cũng đoán thế." Bà cười với Kiều Nhạc: "Cô từng nghe nói con đỗ vào đại học Vân Kinh, giỏi lắm!"

Năm đầu tiên vừa đến Thâm Quyến, thời gian đầu thi thoảng Lương Thục Linh vẫn về thăm, sau đó dần chìm nghỉm.

Nhưng Khương Hồng lại bảo mình nghe nói Kiều Nhạc đỗ vào đại học Vân Kinh.

Bà nghe từ ai?

Kiều Nhạc nghĩ đến hai khả năng, một là bà vẫn còn liên lạc với những người quen cũ, hai là bà vẫn liên lạc với mẹ cậu, Lương Thục Linh.

Cậu không nghĩ quá lâu, hỏi thẳng thừng: "Cô nghe ai nói ạ?"

Khương Hồng nghe Kiều Nhạc hỏi thế, thở dài: "Con muốn hỏi có phải cô nghe mẹ con kể đúng không?"

Kiều Nhạc mím môi gật đầu: "Dạ."

"Đúng là mẹ con có kể, năm ngoái..."

"Kiều Nhạc!"

Giọng Trần Hạo truyền tới từ sau lưng.

Khương Hồng dừng lại, nói với Kiều Nhạc: "Cô sẽ kể con nghe sau, Tiểu Hạo qua đây rồi, các bạn của con cũng sắp tới."

Hiển nhiên ý của bà là không muốn Trần Hạo biết hai người quen nhau.

Kiều Nhạc có vẻ không cam lòng, muốn biết càng nhiều chuyện về Lương Thục Linh càng tốt. Rốt cuộc những năm này bà đang ở đâu, liệu có nhớ đến mình và Kiều Mãn dù chỉ một chút hay không.

Nhưng Trần Hạo đã bưng đồ uống vào phòng khách, cậu chỉ có thể nén lại những câu hỏi đã quẩn quanh ngày ngày tháng tháng.

Trần Hạo đi tới, thấy Khương Hồng cũng ở đây: "Dì, dì hết bận rồi ạ? Đây là bạn con, Kiều Nhạc."

Khương Hồng cười với cậu ta: "Dì biết rồi, bạn ấy mới giới thiệu với dì. Mấy đứa cứ chơi đi nhé, dì ra xem người ta bày tiệc ngoài sân thế nào rồi."

Trần Hạo: "Vâng, nhờ dì ạ."

Khương Hồng đi ra ngoài, Kiều Nhạc bất giác muốn theo sau, cậu vừa di chân, Trần Hạo liền hỏi: "Cậu đi đâu thế? Không uống nước à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!