Hồi trước, vì cho rằng Thẩm Hạc Xuyên mắc bệnh thầm kín, Ngô Tuệ Lam cất công tìm riêng một vị trung y, kiếm cơ hội bồi bổ cho anh.
Giờ thì hay rồi, không chỉ bắt Thẩm Hạc Xuyên uống thuốc nam, còn túm luôn cả Kiều Nhạc chết chùm.
Kiều Nhạc và Thẩm Hạc Xuyên liếc nhau, đều hiểu ngọn nguồn ngọn lửa hừng hực ấy là từ đâu ra.
Nhưng trong lòng Thẩm Hạc Xuyên tự rõ, sở dĩ anh không thể khống chế nổi, là do tự bản thân vốn không muốn làm thế.
Người mình thích ở ngay trước mặt, còn chủ động hiến dâng, nếu khống chế thì kỳ lắm.
Ngô Tuệ Lam không hiểu hai đứa liếc mắt đưa tình cái gì: "Các con có đói không? Để mẹ bảo thím Lưu hâm nóng thức ăn."
Nói rồi bà kêu thím Lưu làm nóng đồ ăn sáng. Bà vừa đi khỏi, Kiều Nhạc liền rì rầm với Thẩm Hạc Xuyên: "Anh nghe chưa, là canh đại bổ đấy! Tôi cũng là bị hại!"
Thẩm Hạc Xuyên nghe thế, hơi sửng sốt nhìn cậu: "Không phải em là người có lợi à?"
Kiều Nhạc: "..."
Anh dám nói, nhưng tui không dám nghe á!
"Sao lại im rồi ?" Thẩm Hạc Xuyên hỏi.
"Thôi à nha!" Kiều Nhạc nhịn không nổi nữa, véo anh một cái: "Ai mới là người hưởng lợi chớ? Thậm chí anh còn không sử dụng đến biện pháp an toàn, giờ còn mặt dày nói vậy luôn!"
Cái này thì Thẩm Hạc Xuyên đuối lý, tuy cơ thể không có vấn đề, nhưng mấy cái an toàn thì vẫn nên làm.
Thẩm Hạc Xuyên dám làm dám chịu: "Là lỗi của tôi, lần sau nhất định sẽ để ý."
Kiều Nhạc hãi hùng: "Anh nghĩ còn có lần sau?!"
"Đương nhiên." Thẩm Hạc Xuyên ăn ngay nói thật, mặt tỉnh rụi: "Tôi cũng là đàn ông mà."
Sau đó lại nhìn Kiều Nhạc, vẻ mặt rất ngạc nhiên: "Em không muốn à?"
"Tôi..."
Kiều Nhạc rất muốn cãi, nhưng lại không biết cãi thế nào.
Mặt tên này dày phải hơn bê tông, cậu cãi lại kiểu gì? Nếu bảo không muốn, lại không giống đàn ông bình thường, mà bảo có thì cứ sai sai thế nào ấy.
Quan trọng là, hình như cậu cũng... rất thoải mái.
Kiều Nhạc nhớ đến sự tò mò của Phương Gia Tự, trông Thẩm Hạc Xuyên "mạnh" lắm luôn, trên thực tế chính là vậy đó.
"Nghĩ gì vậy?"
Thẩm Hạc Xuyên cẩn thận quan sát cậu: "Sao mặt đỏ bừng thế em?"
Kiều Nhạc bị bắt quả tang, bịa đại một lý do: "Nóng á, nhờ nồi canh thập toàn đại bổ."
"Thế à..." Thẩm Hạc Xuyên gật gù, không bóc mẽ cậu: "Sau uống ít thôi nhé."
Kiều Nhạc: "..."
Sao hồi trước mình lại cảm thấy Thẩm Hạc Xuyên dịu dàng, lịch sự lại nền nã nhỉ.
Hai người thầm thì cả nửa ngày, Kiều Mãn nhìn lâu thật lâu mới chen vào: "Anh ơi! Anh với chú Thẩm đang thì thầm cái gì đấy ạ? Em nghe cùng được không?"
Đương nhiên là không rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!