Kiều Nhạc nói xong, không khí lập tức im bặt, còn có vẻ khá hề hước.
Mí mắt Thẩm Hạc Xuyên khẽ giật giật, mặt không cảm xúc nói: "Tự nhổ lông mình à, em đúng là biết cách làm ăn đấy."
Dùng tiền của Thẩm Hạc Xuyên để đền bù cho Thẩm Hạc Xuyên, chẳng phải chính là tự cạo lông mình hả?
Kiều Nhạc buồn cười, nhưng lại ngại hoàn cảnh không phù hợp, chỉ có thể véo đùi nén lại, nhưng khoé môi nhếch lên đã bán đứng bản thân.
Thẩm Hạc Xuyên cụp mắt, nhìn khoé môi cong lên của đối phương, liền biết cậu đang cười lén.
Vẫn còn cười được, xem ra với Kiều Nhạc thì việc "vượt rào" đêm qua không quá nghiêm trọng.
Nghĩ như thế, ánh mắt Thẩm Hạc Xuyên tối đi, một tay chống xuống giường, rướn đến gần Kiều Nhạc: "Muốn cười thì cứ cười, em chịu đựng làm gì?"
Anh đột nhiên dí sát khiến Kiều Nhạc giật thót, tính né đi theo bản năng, nhưng lại bị đối kẹp hai tay, kéo lên đỉnh đầu.
Tư thế này có tính xâm lược quá mạnh, nhất là trong tình trạng cả hai không mảnh vải che thân.
Kiều Nhạc ngẩn người trong chớp mắt, sực tỉnh liền thấy Thẩm Hạc Xuyên chống người bên trên mình, cúi đầu theo dõi cậu.
Giữa hai người chỉ có một lớp chăn mỏng, nhưng dưới lớp chăn, một chân của Thẩm Hạc Xuyên đè trên đầu gối Kiều Nhạc nên cậu không dám cựa quậy.
Chỉ sợ một khi bất cẩn, sẽ lại xảy ra viễn cảnh sao Hoả đâm sầm vào trái đất như đêm qua.
"Sao lại không nói gì vậy?" Thẩm Hạc Xuyên hỏi.
Nói gì bây giờ?
Trước mắt là vẻ đẹp trai lai láng, nổi bật nhất là dấu răng trên ngực, tác phẩm do cậu tạo ra.
Kiều Nhạc nuốt nước bọt, giọng run run: "Anh dí sát quá, tôi không biết nói sao..."
"Thế à?" Thẩm Hạc Xuyên cười nhẹ, bóc mẽ sự xạo ke: "Nhưng em có thể nhắc lại những lời đêm qua lúc dán vào tôi đấy."
Kiều Nhạc: "!!"
Anh có muốn sống nữa không mà sớm ngày ra đã thở ra những sự răm mặn như thế hả?!
Vì thế, cho dù bản thân đã thật sự thốt ra những lời như vậy, thì ngay bây giờ Kiều Nhạc xí hổ vô cùng tận luôn.
"Là do tôi say quá đó!" Kiều Nhạc phản biện: "Tôi chả nhớ gì cả, anh chấp ma men làm gì?"
"Ồ?" Thẩm Hạc Xuyên chưa trả lời mình có tin hay không, cúi sát hơn, hỏi nhỏ: "Có cần tôi giúp em ôn lại ký ức không?"
Kiều Nhạc cảm thấy giờ đầu mình như hồ nhão, vô thức đi theo sự dẫn dắt: "Ôn lại kiểu gì?"
"Tự thực hành lại." Thẩm Hạc Xuyên được nước lấn tới, khoảng cách giữa hai người chỉ còn là một cái chóp mũi, giọng nói như ma lực rót vào tai: "Nếu em tình nguyện, thì từng giọt từng giọt đều có thể truyền lại."
Kiều Nhạc: "!!"
Mi là ai!!! Sao lại tà dăm như vậy?! Mau cút khỏi người Thẩm Hạc Xuyên mau!
Rõ ràng đã làm cả những chuyện thân mật nhất, giờ Thẩm Hạc Xuyên chỉ mới ghé sát thôi mà Kiều Nhạc đã nóng bừng toàn thân, vã mồ hôi, bắt đầu cà lăm: "Không... không... cần ạ..."
"Không phải chúng ta là quan hệ hợp đồng ạ?" Cậu lí nhí nhắc đối phương.
Thẩm Hạc Xuyên nhướn mày: "Xem ra là tỉnh rượu thật rồi, nhớ ra mối quan hệ của chúng mình là hợp đồng à."
Nói rồi Thẩm Hạc Xuyên buông gọng kìm đang giữ Kiều Nhạc ra, sửa thành nắm tay, mười đầu ngón tay đan vào nhau, dễ dàng cảm nhận được lòng bàn tay đối phương bắt đầu ướt nóng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!