*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hôm sau, Kiều Nhạc cùng Kiều Mãn lên núi tảo mộ bố, đồng hành còn có Thẩm Hạc Xuyên và vợ chồng Trần Lệ.
Biết lần này Kiều Nhạc về là để tảo mộ, Trần Lệ đã chuẩn bị những thứ cần thiết từ ngày hôm trước, mua khá nhiều hương nến và vàng mã.
Tập tục ở nông thôn và thành phố khác nhau, người nông thôn thường chọn hình thức thổ táng, đường múi ngoằn ngoèo lại rất hẹp, cây cối, cỏ dại mọc muôn nơi, mỗi lần lên núi đều rất vất vả.
Kiều Nhạc tính để Thẩm Hạc Xuyên ở nhà chờ cậu về, nhưng anh lại tỏ vẻ không nề hà, nếu đã đến thì nên đi thắp nén nhang cho trưởng bối.
Nghe anh nói thế, Kiều Nhạc rào trước: "Đường núi thật sự rất khó đi, tôi chỉ bế nổi Tiểu Mãn thôi, anh đừng bắt tôi bế anh nha..."
"..." Thẩm Hạc Xuyên cạn lời nhìn cậu, muốn chứng minh bản thân liền chủ động bảo: "Tôi sẽ bế Tiểu Mãn."
Kiều Nhạc chép miệng cười: "Thế cảm ơn anh nha!"
Thẩm Hạc Xuyên nhướn mày: "Em bẫy tôi à?"
"Hông có!" Kiều Nhạc buông tay: "Tự anh xung phong mà, Tiểu Mãn mau cảm ơn chú Thẩm, chốc nữa chú ấy sẽ bế em lên núi."
Tiểu Mãn đang ăn cơm nắm, nghe thế liền tiếc nuối thả nắm cơm xuống: "Vậy để cháu ăn ít đi một xíu..."
Thẩm Hạc Xuyên: "Không cần phải thế đâu..."
Thẩm Hạc Xuyên tình nguyện đi cùng, Kiều Nhạc không có ý kiến, chỉ là giày da của anh không hợp với địa hình đường núi, mà giày của Kiều Nhạc nhỏ hơn tận 2 size, anh xỏ không vừa.
Size giày của cậu bằng với Thẩm Hạc Xuyên, nhưng không muốn để anh đi giày cũ, liền chạy lên trấn trên mua cho anh một đôi giày giải phóng(*) xanh lét, quảng cáo vừa bền vừa chống trượt.
(*) Giày giải phóng:
Không chỉ mỗi đôi giày, cậu còn mua thêm cái áo khoác rằn ri vì trên núi nhiều sương sớm, cây có gai, sợ làm quần áo của anh rách hoặc bị ướt.
Đều là tấm lòng nên Thẩm Hạc Xuyên không thể từ chối, cởi áo khoác đang mặc thay bằng áo rằn ri.
Thị trấn nhỏ nên không có những thương hiệu xa xỉ, đều là hàng những quầy hàng trong chợ và cửa hàng nhỏ nên chất liệu và kiểu dáng đương nhiên không thể so với hàng cao cấp được.
Nhìn Thẩm Hạc Xuyên mặc áo rằn ri, chân đi giày giải phóng, Kiều Nhạc suýt cười đến xốc hông, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng cậu lại quên mua kèm quần nên Thẩm Hạc Xuyên vẫn mặc nguyên quần âu.
Đông tây kim cổ kết hợp rất độc lạ.
Thẩm Hạc Xuyên liếc cậu: "Buồn cười lắm à?"
"Tuy cách phối đồ hơi kì cục, nhưng mà..." Kiều Nhạc mím môi, bắt nó không được cong lên: "Nhưng vẫn rất ngầu, hơn nữa đây là tấm lòng của cậu, anh mặc đi."
Thẩm Hạc Xuyên: "Tôi sẽ coi như em đang khen."
"Khen thật mà." Kiều Nhạc cố tình trêu: "Có cần mũ bảo hiểm không? Cậu có mấy cái đó, anh muốn đội màu gì?"
Thẩm Hạc Xuyên: "... Khỏi."
Kiều Nhạc che miệng cười trộm, lại nhìn anh thêm mấy cái.
Sau khi chuẩn bị ổn thoả, cả nhà lên đường.
Họ khởi hành từ sớm, mặt trời còn chưa ló rạng hoàn toàn, những tia nắng mỏng manh vương trên những ngọn núi và đồng lúa, bốn bề cực kỳ yên tĩnh.
Hai hôm trước mới mưa nên đường ướt sình, cỏ dại hai bên còn đọng sương, đi chưa bao lâu đã làm quần mọi người bắt đầu ướt.
Tuy giày giải phóng không đẹp, nhưng độ chống trượt rất tốt, Thẩm Hạc Xuyên có thể cõng Kiều Mãn trên lưng, vững vàng đi đường núi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!