*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Kiều Nhạc đánh cầu lông điệu nghệ khủng khiếp, không chỉ Trần Hạo mà những bạn học khác đang vây xem cũng rất kinh ngạc.
"Cú đánh trả đẹp quá!" Có người hô lên: "Trần Hạo! Ông nhục quá đê! Không đọ lại được thì để tôi!"
"Cút! Cút! Cút! Còn khướt nhá!" Trần Hạo quay lại, cười mắng rồi bảo Kiều Nhạc: "Cậu siêu thế! Thêm ván nữa!"
Hai người chơi thêm một set ngắn rồi nhường sân, ra ngoài nghỉ ngơi.
Trần Hạo ném một chai nước cho Kiều Nhạc rồi ngồi xuống cạnh cậu: "Thêm We Chat đê! Sau tớ sẽ kiếm cậu chơi cầu lông!"
Kiều Nhạc thêm bạn với cậu nhóc, đổi tên xong mới vặn chai nước ra uống mấy ngụm, lại nghe Trần Hạo hỏi: "Cậu là người gốc Vân Kinh à?"
"Ừa, thế còn cậu?"
"Tớ là người Thâm Quyến." Trần Hạo đáp: "Năm nay đỗ đại học mới chuyển đến thành phố này."
Thâm Quyến...
Kiều Nhạc đang uống nước bỗng khựng lại, chính là nơi Lương Thục Linh mẹ cậu đi làm, cuối cùng một đi không trở lại.
"Cậu sao thế?" Trần Hạo thấy cậu đột nhiêm im lặng, hỏi: "Nghĩ gì vậy? Sao lại không nói năng gì nữa?"
"À không có gì." Kiều Nhạc sực tỉnh, uống nốt chai nước còn dư một nửa, bâng quơ hỏi han: "Thâm Quyến có nhiều chỗ chơi không?"
"Cũng bình thường á." Trần Hạo nghĩ rồi nói: "Cũng tất bật như Vân Kinh nhưng lại không nhiều điểm du lịch bằng. Cậu chưa đi bao giờ à?"
Kiều Nhạc: "Ừa."
"Thế lúc nào có dịp thì tớ dẫn cậu đi! Bao ăn bao ở bao chơi luôn!" Trần Hạo nói: "Để mà nói về chơi thì là nghề của tớ!"
Kiều Nhạc cười cười: "Để tớ xem nhé!"
Thật ra cậu đã từng có ý định qua Thâm Quyến xem thử thế nào.
Lúc mới đến Thâm Quyến, Lương Thục Linh vẫn gửi đồ về nhà hai lần, cậu có giữ lại địa chỉ, muốn dùng nó để đến Thâm Quyến tìm bà.
Nhưng ngày ấy Tiểu Mãn còn nhỏ, bố thì cứ 2-3 ngày là đi biền biệt, cậu thật sự không phân thân nổi.
Sau này lại gặp biến cố, ý tưởng ấy chẳng giúp ích được gì.
Giờ đã có tiền, nhưng Kiều Nhạc không còn muốn đi nữa.
Kiều Nhạc đứng lên khỏi ghế, nói với Trần Hạo: "Tớ phải vào lớp rồi, mọi người cứ chơi nhé."
"Không chơi nữa, tớ cũng phải đi học."
Trần Hạo chỉ xe điện của Kiều Nhạc, mặt đày y lần trước: "Cậu đến toà nào đấy? Tiện thì cho tớ ké một đoạn được không?"
Kiều Nhạc đáp: "Toà tư chính(*)."
(*)Là viết tắt của Tư tưởng chính trị, nhưng xét thấy hệ thống giáo dục của Trung Quốc khác bên mình nên tui giữ nguyên gốc của nó nha :D
"Uầy! Tớ cũng thế!" Trần Hạo nói: "Không phải phòng 1203 chứ? Học phần chung hả?"
Kiều Nhạc: "Cậu cũng học lớp này à?"
"Chuẩn!" Trần Hạo cười he he: "Lét gô! Cho tớ đi ké đê! Trưa nay mời cậu ăn cơm!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!