Chương 32: Không nên làm người xấu!

Nếu Thẩm Hạc Xuyên chưa đưa Kiều Nhạc đến nhà ra mắt, Ngô Tuệ Lam cũng không biết đến sự tồn tại của cậu, mà đột nhiên chui ra một đứa cháu trai đáng yêu như này thì chắc chắc sẽ rất vui mừng.

Nhưng bà đã coi Kiều Nhạc là "con dâu", cả nhà cũng rất vừa ý cậu, giờ đột nhiên phát sinh vấn đề, có khác gì lừa đảo người ta đâu?

Trước khi đến bà còn có sự ngờ vực, dù gì Thẩm Hạc Xuyên là cục thịt rơi ra từ người bà, bà tin nhân phẩm của anh.

Nhưng khi thấy đứa nhỏ ở phòng ăn, thêm cả phản ứng của Thẩm Hạc Xuyên, Ngô Tuệ Lam không thể không tin được.

Thẩm Hạc Xuyên quen sống một mình, gần như chẳng có bạn bè ghé chơi, nếu không phải đối tượng cực kỳ thân thiết thì chắc chắn không được phép bén mảng.

Bà không muốn trách móc đứa bé mới mấy tuổi, trách nhiệm quy hết về con trai mình: "Nhạc Nhạc sao lại tốt đến thế! Vì con mà bỏ học, lại còn bị đuổi khỏi nhà, con thì hay rồi, mang cả con riêng về luôn!"

"Mẹ." Thẩm Hạc Xuyên ngắt lời: "Mẹ đang hiểu lầm thôi, Nhạc Nhạc không bỏ học."

"Mẹ không quan tâm!" Ngô Tuệ Lam bỏ ngoài tai: "Tóm lại là con có lỗi với Nhạc Nhạc, con tính sao? Thằng bé biết đến sự tồn tại của đứa bé này không?"

Thẩm Hạc Xuyên nói: "Biết ạ, Tiểu Mãn do em ấy nuôi mà."

Ngô Tuệ Lam sang chấn tâm lý: "Con để Nhạc Nhạc nuôi con mình? Con dám làm thế thật à!!"

Nói rồi bà xoay người đấm Thẩm Chính Hòa mấy cái, đau xé lòng: "Con cái hư hỏng là lỗi của cha! Đều là tại của ông!"

"..." Thẩm Chính Hòa đột nhiên bị đội nồi nhưng không thể trách bà xã, đành nhìn sang Thẩm Hạc Xuyên: "Con xem mình biến thành cái dạng gì đi!"

Kiều Mãn không biết người lớn đang nói cái gì, nhưng nghe thấy tên Kiều Nhạc liền chen một câu: "Anh vẫn đang ngủ ạ."

Bé nói nhỏ như muỗi kêu, Ngô Tuệ Lam đang bực nên không có ai để ý.

"Thím Dương." Ngô Tuệ Lam nói với thím Dương: "Dì đưa bé về phòng đi, chúng tôi có chuyện cần xử lý."

Tuy đang cáu, nhưng không muốn để trẻ con nghe được những lời quá quắt khiến bé sợ.

Thím Dương cũng mù mờ chẳng kém, nghe thế liền dỗ Kiều Mãn: "Cục cưng, chúng mình về phòng..."

"Cô chú?"

Một giọng nói đột nhiên cắt ngang.

Mọi người nghe tiếng nói, quay đầu liền thấy Kiều Nhạc đang mặc áo ngủ đứng dòm dòm.

Kiều Nhạc mới dậy thôi.

Lúc cậu tỉnh, phát hiện mình đang nằm trên giường của phòng master thì trợn tròn mắt, bình tĩnh suy nghĩ mới nhớ ra đêm qua nốc quá nhiều rượu, rồi được Thẩm Hạc Xuyên đón về.

Nhưng cậu lên giường của anh thế nào nhỉ? Chẳng lẽ hai người lại làm bừa trong cơn say ư?!

Hành động đầu tiên của Kiều Nhạc là xốc chăn, quần áo ngủ chỉnh tề, người ngợm cũng không đau mỏi chỗ nào.

Xem ra không xảy ra chuyện gì, cậu khẽ khàng thở phào, lăn thêm mấy vòng trên giường.

Dù gì cũng ngủ nguyên một đêm rồi mà, nằm thêm tí nữa cũng chẳng vấn đề.

Giường của Thẩm Hạc Xuyên siêu to khổng lồ, chẳng biết anh ngủ một mình có lạnh không, điều hoà chỉnh nhiệt độ thấp lắm luôn á...

Kiều Nhạc nằm nghĩ ngợi linh tinh một lúc, bụng réo òng ọc.

Giờ này mọi hôm thím Dương đã làm xong bữa sáng rồi.

Cậu lập tức tung chăn rời giường, mới mở cửa đã nghe tiếng tranh cãi ầm ĩ, tò mò đi qua thì thấy bố mẹ Thẩm Hạc Xuyên đang có mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!