Tiếng gọi "Bố ơi" của Kiều Mãn khiến Lâm Tĩnh giật nảy lùi xuống vài bước, khó tin nhìn bé lẫn Thẩm Hạc Xuyên.
Theo những gì cô điều tra, Thẩm Hạc Xuyên vẫn trong trạng thái độc thân, đừng bảo là con trai, ngay cả vợ (hoặc chồng) còn chưa có nữa là.
Hơn nữa mẹ đối phương mới đây còn tính mai mối con trai cho mình. Tuy còn chưa được tiếp xúc với Thẩm Hạc Xuyên, nhưng cô nàng tin, chỉ cần cố gắng lấy lòng Ngô Tuệ Lam thì sớm muộn gì Thẩm Hạc Xuyên sẽ nằm trong lòng bàn tay mình thôi.
Đợi cô và Thẩm Hạc Xuyên lấy nhau, chẳng chóng thì chày đối phương cũng sẽ quỳ dưới gót giày mình, lúc đó chẳng phải nhà họ Thẩm sẽ do cô nàng nắm giữ sao.
Nhưng trăm triệu không ngờ đến, con của Thẩm Hạc Xuyên lại lớn cỡ này luôn?!
Tại sao chút tiếng gió cũng không có?
Chẳng lẽ là con riêng? Ngô Tuệ Lam muốn cô ả làm mẹ kế cho cháu nội?
Biểu cảm của Lâm Tĩnh hơi thay đổi, sau đó bình tĩnh lĩnh, tự nhủ chỉ cần mình gả vào hào môn thì làm mẹ kế cũng được.
Đợi cô ả sinh con, chẳng cần lo ngại đứa con riêng không danh không phận.
Với ảo tưởng này, cô ta lại nở nụ cười tươi rói: "Không ngờ con của Thẩm tổng đã lớn nhường này, tôi chưa từng nghe cô Lam nhắc. Bạn bé đáng yêu quá, bé mấy tuổi rồi?"
Câu sau là hỏi Tiểu Mãn, bé con không đáp ngay mà nhìn Thẩm Hạc Xuyên.
Thẩm Hạc Xuyên không định giải thích trước sự hiểu lầm của Lâm Tĩnh, đối với anh cô ta chỉ là một người qua đường.
Anh nhìn Lâm Tĩnh, lạnh nhạt hỏi: "Cô còn có việc gì không? Bây giờ là thời gian riêng tư của tôi."
Ý là đuổi người, Lâm Tĩnh nghe hiểu mà, nhưng cơ hội gặp Thẩm Hạc Xuyên quá ít, cô ả không cam lòng cứ thế mà đi.
Cô tự nhận mình mặt đẹp dáng ngon, xem mắt chưa thành công là vì Thẩm Hạc Xuyên chưa thấy mình thôi, chẳng ngờ đụng mặt thì chẳng rung động xíu nào?
Ả khẽ cắn môi, tiếp tục nói: "Không biết Thẩm tổng nghĩ sao về việc cô Lam nói? Hay chúng ta hẹn nhau một buổi tâm tình đi? Tôi vẫn luôn..."
"Cô Lâm."
Một câu của Thẩm Hạc Xuyên đập tan ảo tưởng của cô ả: "Tôi kết hôn rồi."
Lâm Tĩnh: "..."
Lâm Tĩnh đi rồi Thẩm Hạc Xuyên mới vươn tay nhéo má Kiều Mãn: "Nhỏ mà lanh!"
Kiều Mãn cười hí hí, xiên một miếng táo nhét vào miệng.
Ăn cơm xong, Thẩm Hạc Xuyên đưa bé về nhà, mới vào cửa đã nhận được ảnh Kiều Nhạc ở phòng hát karaoke.
Kiểu tin nhắn này của Kiều Nhạc cứ như báo cáo ấy.
Thẩm Hạc Xuyên xem ảnh, thấy trên bàn bày rượu liền nhắc cậu đừng uống nhiều.
Vừa mới gửi tin thì Bùi Văn Kính gọi đến, Thẩm Hạc Xuyên còn chưa đoán được mục đích cuộc gọi, liền nghe bạn oang oang: "Tôi nghe dân tình đồn ông kết hôn hả?!!!"
Nghe đồn? Là ai đồn? Đương nhiên là Triệu Lỗi.
Triệu Lỗi còn có biệt danh là loa phóng thanh.
"Ừ." Thẩm Hạc Xuyên tìm tai nghe đeo vào, vừa nói chuyện vừa đến phòng Kiều Mãn lấy quần áo.
Giọng Bùi Văn Kính ngập sự kinh ngạc: "Là Kiều Nhạc thật à? Chính là em bé ở bar Matt ấy?"
Thẩm Hạc Xuyên lấy bộ đồ ngủ trong tủ quần áo: "Không phải là em bé, em ấy 19 rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!