Chương 3: Tam đường hội thẩm.

Ra khỏi quán Sill khu A, Kiều Nhạc đi thẳng đến chỗ gửi xe.

Đến nơi mới phát hiện Maybach đã đi rồi.

Cậu ngồi xổm mở khoá xe điện, đội mũ bảo hiểm, cưỡi xe chạy về quán bar.

Sắp tới giờ tan tầm, dòng xe cộ tấp nập ngược xuôi đẹp như thước phim. Kiều Nhạc lái xe bơi qua những con đường lớn ở Lệ Loan, từ nơi phố thị phồn hoa về lại thôn quê nghèo túng.

Ven đường có xe ba gác bán hoa quả, xe bánh rán, tiếng trẻ con luyện đàn xen lẫn tiếng vợ chồng cãi nhau truyền ra từ những khu nhà tập thể cao thấp, nơi nơi ngập tràn sự sống.

Kiều Nhạc đi qua vòm cầu, bắt gặp cụ già kéo xe đẩy, trên xe chất rất nhiều giấy lộn, chai nhựa rỗng, gồng hết sức bình sinh kéo lên dốc.

Cậu dừng xe ở ven đường, chạy tới đỡ đuôi xe, giúp đỡ ông.

Sức nặng biến mất, ông cụ dễ dàng đi hết con dốc, cảm kích nói: "Cảm ơn cháu nhé!"

"Không có gì đâu ạ! Ông đi cẩn thận ạ!" Kiều Nhạc vô tư vẫy tay, lại leo lên con xe điện sang tay của mình, quen đường quen lối băng băng qua những phố nhỏ.

Gió chiều thổi bay tóc và cổ áo của Kiều Nhạc, nụ cười trên gương mặt rất vô tư và tự do.

Đến cửa hàng bánh cạnh quán bar, Kiều Nhạc vào mua cho đồng nghiệp ít bánh kem. Bình thường mọi người chăm sóc cậu rất nhiều, hôm nay kiếm được kha khá, vừa đủ có thể mời cả nhà món ngon.

Bar cậu làm là "Tiểu Chước Di Tình"(*), mở từ 6 giờ tối đến 2 giờ đêm.

(*)Có thể gọi là "Drink&Chill", nhưng đây là tên riêng nên dịch sang tiếng Anh nó bị mất ý nghĩa ý.

Kiều Nhạc vào cửa liền đặt bánh lên quầy bar, các đồng nghiệp để ý hôm nay cậu chưng diện chải chuốt, hú hét: "Hôm nay Nhạc Nhạc đẹp trai thế! Đi hẹn hò hả?"

"Em đi kiếm tiền." Kiều Nhạc vứt lại một câu, bay nhanh đến phòng nghỉ tắm rửa.

Lúc cậu tắm xong, đổi quần áo thành đồng phục của quán, ra ngoài liền thấy Phương Gia Tự đang ngồi bắt chéo chân đợi sẵn.

Phương Gia Tự là chủ bar, cũng là bạn quen trên app "Để tôi làm".

Duyên số xô đẩy là do bạn trai Phương Gia Tự ngoại tình, anh thuê Kiều Nhạc đi "bắt tiểu tam" với mình. Ngày hôm ấy rất căng thẳng, gã trai đểu muốn bảo vệ người tình nên hai bên xảy ra xô xát. Kiều Nhạc chắn giúp Phương Gia Tự cái bình hoa con giáp thứ 13 ném tới, đầu rách 2 miếng thịt, từ đó kết nghĩa anh em sâu đậm.

Phương Gia Tự ăn miếng bánh kem Kiều Nhạc mua, thấy cậu liền chỉ hộp cơm: "Ăn tối trước đi."

Quán không bao ăn, trên hộp dán logo của nhà hàng gần đó, hiển nhiên là lúc Phương Gia Tự gọi bữa tối, tiện thể đặt luôn cho cậu 1 hộp.

"Cảm ơn anh ạ!" Kiều Nhạc cũng không giữ kẽ, bê hộp cơm lên ăn. Trưa nay cậu mới ăn tạm 2 cái bánh bao rồi vội vàng đến cafe Sill hoàn thành nhiệm vụ cho Hoắc tiên sinh, giờ đói mềm người rồi.

"Khách sáo với anh làm gì." Phương Gia Tự ăn bánh xong, hỏi cậu: "Sao hôm nay tự nhiên mua bánh thế? Phát tài hả?"

Anh hiểu tình trạng tài chính của Kiều Nhạc, bình thường sống rất tiết kiệm, hận không thể xé đôi tờ tiền để tiêu, hôm nay lại mời cả nhà ăn bánh kem cơ đấy.

Kiều Nhạc nuốt miếng cơm trong miệng xuống, cũng không giấu diếm: "Hôm nay em kiếm được khoản lớn trên 'Để tôi làm' đó!"

Cậu kể lại chuyện Hoắc tiên sinh thuê cậu với giá 2 vạn để phá buổi xem mắt. Phương Gia Tự nghe xong liền: "Ồ!" lên: "Đúng là vung tiền như rác nhỉ? Còn xông xênh hơn anh, trước anh chỉ trả có mỗi 5 nghìn."

5 nghìn là giá Phương Gia Tự thuê Kiều Nhạc bắt tiểu tam, sau đó còn bù thêm khoản lương bị lỡ của công việc khác và cả thuốc men.

Không chỉ có vậy.

Kiều Nhạc bổ sung: "Anh còn cho em việc làm mà! Nếu không có anh, cuộc sống của em với Tiểu Mãn không được ổn định như giờ."

Tiểu Mãn là em trai cậu, mới 5 tuổi, năm nay học mẫu giáo lớp lá.

Còn Kiều Nhạc năm nay 19 tuổi, vốn là sinh viên đại học Vân Kinh, nhưng năm ngoái bố cậu đầu tư thất bại, không gánh nổi nợ liền nhảy lầu quyên sinh, tử vong tại chỗ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!