Phòng ngủ master của Thẩm Hạc Xuyên rất rộng, giường cũng siêu to!
Kiều Nhạc nhìn cái giường cỡ 2m2 to đùng giữa phòng, đầu không khỏi tua lại cảnh cả hai say xỉn rồi quần nhau trên giường.
Tuy mối quan hệ giữa hai người là hôn nhân hợp đồng, nhưng cũng coi như là vợ chồng son, buổi tối mà phải ở chung phòng, chung một giường, nếu không xảy ra chuyện ừm ứm gì đó thì vô lý dã man.
Dù gì cậu cũng khoẻ mạnh, Thẩm Hạc Xuyên cũng thế.
Nhưng nghĩ đến là mặt người ta đỏ chót luôn á...
"Em đang nghĩ gì vậy?" Thẩm Hạc Xuyên cắt mạch suy nghĩ của cậu, lên tiếng: "Sao mặt đỏ ửng thế?"
Còn không phải do anh tự nhiên nói mấy lời ám chỉ à, làm tui hoảng hốt quá trời.
Kiều Nhạc gào thét trong tim nhưng không dám nói thành lời, xoa xoa tay: "Tôi không nghĩ gì hết trơn, anh cũng đừng nghĩ linh tinh!"
"Tôi có thể nghĩ linh tinh cái gì được chứ?" Thẩm Hạc Xuyên hơi khom người, kéo gần khoảng cách đôi bên: "Em nói cụ thể xem nào."
"Tôi sao mà biết được ạ!" Kiều Nhạc gia đò, lùi xuống mấy bước, xoay người định chạy.
Thẩm Hạc Xuyên nhanh tay lẹ mắt xách cổ áo cậu lên: "Định chạy đi đâu?"
Bị đối phương túm trái cổ định mệnh, Kiều Nhạc ngoan hẳn, thật thà bảo: "Tôi sẽ ở với Tiểu Mãn, giường phòng thẳng bé cũng to mà, hai anh em ngủ vẫn vừa!"
Thẩm Hạc Xuyên nhìn thấu: "Tôi lại thấy em muốn ngủ trong lều mới đúng?"
Kiều Nhạc bị trúng tim đen: "Sao anh biết ạ?"
Nói rồi liền nhận ra, chắc chắn Thẩm Hạc Xuyên đã thấy cảnh mình lén nghịch căn lều, không khỏi trách móc: "Anh nhìn trộm tôi?"
"Đâu có." Thẩm Hạc Xuyên thản nhiên: "Là do em quá chuyên tâm nên không phát hiện thôi."
Kiều Nhạc: "..."
Thẩm Hạc Xuyên nói rồi buông cổ áo Kiều Nhạc ra, chỉnh lại phần gáy bị mình nắm, nhả từng chữ: "Đừng hiểu lầm người tốt."
Thẩm Hạc Xuyên = người tốt, Kiều Nhạc chứng nhận.
Cảm giác gậy ông đập lưng ông khiến Kiều Nhạc im như thóc.
Cảm nhận lòng bàn tay ấm áp đặt trên cổ, Kiều Nhạc hơi giật mình như có dòng điện chạy dọc từ lưng, ê ẩm.
Kiều Nhạc: Cảm ơn, tui ngoan liền đây.
Thẩm Hạc Xuyên nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của đối phương, cười ra tiếng, chưa đã thèm mà nhéo gáy cậu rồi tỏ lòng từ bi buông tha: "Trêu em thôi, phòng em ở bên này."
Các căn hộ Lâm Giang đều đã được hoàn thiện toàn bộ nội thất khi bàn giao, Thẩm Hạc Xuyên chuyển vào cũng không sửa sang lại nhiều, đương nhiên là có phòng cho Kiều Nhạc.
Chỉ là thấy Kiều Nhạc quá đáng yêu nên muốn trêu xíu thôi.
Lời của Thẩm Hạc Xuyên khiến Kiều Nhạc đầy máu sống lại, vui mừng rạng rỡ đi theo anh đến phòng của mình.
Cậu ở phòng các vách, hướng phòng cũng giống, có ban công nhìn ra sông, chăn ga gối đệm vừa nhìn đã thấy rất êm ái, mềm mại.
Tuy không có lều trại, nhưng Kiều Nhạc vẫn rất thích.
Không có cũng chẳng sao, cậu có thể tự sắm một cái, lúc ấy tắt hết đèn rồi bật đèn nhỏ trong lều, rồi nằm đọc sách, chơi game, chắc chắn sẽ phê cực kỳ luôn.
"Em thấy sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!