Không phải phúc lợi của công ty à?
Đương nhiên là phải rồi! Sếp nói thế nào thì chính là thế đó!
Judy lén liếc ánh mắt sắc như dao của Thẩm Hạc Xuyên, thoát xác, nở nụ cười công nghiệp: "Vâng, là quà công ty tặng đấy ạ, phúc lợi của công ty chúng tôi tốt lắm, lát nữa tôi sẽ tặng Tiểu Mãn bộ lego của tôi!"
Kiều Nhạc: "..." bắt đầu lan man rồi đó.
"Vậy tôi không làm phiền 2 người tâm tình nữa ạ, hơ hơ hơ hơ..."
Judy nói rồi lập tức lùi xuống, giữ mạng quan trọng hơn.
Tuy cô nói thế, nhưng Kiều Nhạc biết hết đó.
Cậu cũng đoán được Thẩm Hạc Xuyên lấy cớ là quà của công ty vì không muốn mình mang gánh nặng.
"Phúc lợi của công ti à..." Kiều Nhạc nhìn Thẩm Hạc Xuyên, lặp lại lý do lúc anh đưa bộ lego: "Nhà không có trẻ con, không chơi được, mang về cũng tốn diện tích ạ?"
"Ừm, quà của công ty." Thẩm Hạc Xuyên nói dối trắng trợn: "Sau này vẫn có tiếp."
Kiều Nhạc bị chọc cười.
Cậu và Thẩm Hạc Xuyên nhìn nhau, cùng nhau cười to, cười no mới nói: "Tiểu Mãn, anh phải tiếp tục làm việc đây, em qua đây chơi với chú Thẩm đi, chú ấy nói sẽ tặng lego mới đó!"
Cạch...
Nghe mình sắp có lego mới, bóng đèn trên đầu Kiều Mãn bật sáng, không thèm chơi rubik nữa, thò đầu sang: "Chú Thẩm ơi, thật không ạ?"
Trong xe của Thẩm Hạc Xuyên vẫn còn rất nhiều: "Thật."
"Tốt quá đi!" Kiều Mãn mừng rỡ: "Cảm ơn chú Thẩm ạ! Vậy cháu chơi cờ cá ngựa với chú nha!"
Bé leo xuống khỏi ghế, chạy vào phòng nghỉ cầm bộ cờ cá ngựa ra, sau dó lại thoăn thoắt leo lên.
Thẩm Hạc Xuyên thấy bé còn không cao bằng cái ghế, nhắc nhở: "Cẩn thận chút!"
Kiều Mãn đã bò lên ghế cao của Tiểu Chước Di Tình rất nhiều lần, nên trèo rất nhanh, đặt bộ cờ trước mặt Thẩm Hạc Xuyên: "Chúng mình chơi đi! Anh còn phải làm việc, không nên làm phiền anh ạ!"
Trên hộp cờ viết 2 chữ "Kiều Mãn", nét bút hơi xiêu vẹo, hẳn là bé con tự đặt bút.
Thẩm Hạc Xuyên nhìn về phía Kiều Nhạc, cậu đang điêu luyện pha chế cocktail.
Đồng phục của Tiểu Chước Di Tình và bar của Matt giống nhau, dều là sơmi trắng với quần tây, phối màu trắng đen kinh điển, tổng thể rất gọn gàng, sạch sẽ.
Để tiện cho công việc, Kiều Nhạc sắn tay áo lên khuỷu tay, để lộ cánh tay nhỏ dài, mỗi phân mỗi tấc đều gãi đúng chỗ ngứa.
"Chú Thẩm ơi?"
Giọng Kiều Mãn ngắt nhịp sự chú ý của Thẩm Hạc Xuyên, anh cụp mắt, chơi cờ cá ngựa với bé.
Thật ra Thẩm Hạc Xuyên không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, nhưng Kiều Mãn rất ngoan, lại đáng yêu, anh không hề bài xích thằng bé, thậm chí còn cảm thấy yêu ai yêu cả đường đi.
Đêm nay khách hàng vui chơi đến tận khi đóng cửa mới tan cuộc.
Thẩm Hạc Xuyên ở lại chờ Kiều Nhạc tan ca, Kiều Mãn đã ngủ, anh ôm bé vào trong xe, Kiều Nhạc ngồi vào theo, xe điện để lại quán.
Người lái thay đưa họ đến ven đường ngoài khu tập thể, Kiều Nhạc đẩy cửa đi xuống, định bế Kiều Mãn say ngủ thì Thẩm Hạc Xuyên ở ghế phó lái cũng xuống theo: "Để tôi."
Anh khom người vào xe, bế Tiểu Mãn ra ngoài, hôm nay nhóc con chơi với người lớn đến muộn nên ngủ không vẫy tai, lơ mơ tìm vị trí thoải mái, gác đầu lên vai Thẩm Hạc Xuyên ngủ tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!