Cái kiểu biếu tiền này, chưa cần biết Thẩm Hạc Xuyên có tin không, ngay bản thân Judy là người đầu tiên phủ nhận.
Nghe qua loa thật sự, chuyện nhỏ như kiến này chỉ cần sếp búng tay một phát là xong, nào cần đến cô làm gì?!
Tất cả là do con quỷ tư bản chết tiệt không chấp nhận được cảnh người ta sỉ vả cơm áo gạo tiền của mình.
Đã đến nước này, chỉ có thể căng não đối đáp thôi!
Trước mặt Thẩm Hạc Xuyên, Judy gạt đi sự nôn nao khiến cổ họng cô khô khốc, lập tức đi vào trạng thái chuyên nghiệp của một thư ký: "Thẩm tổng, tôi và bạn tới đây giải trí, không ngờ lại gặp sếp ở đây."
Dù đang mặc váy 2 dây tua rua, chân đi giày cao gót 10cm, nhưng ánh mắt của quý cô Judy hiện tại hừng hực đến độ có thể đặt laptop lên bàn, tăng ca ngay lập tức.
Đang ngoài giờ làm việc, cấp dưới muốn đi đâu làm gì là tự do cá nhân, Thẩm Hạc Xuyên nghe cô nói thế liền không nghĩ nhiều, gật đầu coi như tin tưởng.
Nhưng Dương Mục nghe Judy gọi thẳng thừng tên tổng giám đốc công ty mình, vẻ mặt thay đổi.
Gã thoát khỏi Kiều Nhạc, vừa chỉnh lại cổ áo, vừa nghi ngờ nhìn Judy: "Cô là ai? Sao lại quen Phương tổng của chúng tôi? Thẩm tổng của mấy cô là ai nữa...."
Gã hỏi, đôi mắt bất giác liếc sang Thẩm Hạc Xuyên, không dám tin: "Anh ta sao? Đùa cái khỉ gì thế? Mấy người đang lừa ai? Còn Thẩm tổng nữa chứ, đây là diễn viên quần chúng anh mời à?!"
Kiều Nhạc hoàn toàn cạn lời: "Dù trời có sập thì anh vẫn phải biết giữ mồm giữ miệng chứ."
Mạnh miệng thật sự, nghĩ ra được cả diễn viên quần chúng luôn.
Đang từ thư ký xuất sắc nhất của chủ tịch, quý cô sang chảnh Judy lập tức trợn mắt khi bị giáng thành "diễn viên quần chúng".
Cô rất khinh thường trước thái độ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ của Dương Mục, lấy điện thoại trong túi: "Cần tôi gọi Phương tổng của anh đến đây ngay không? Nhưng anh chỉ là con kiến dưới hang thôi, hẳn là anh ta cũng chẳng biết anh là ai, đến lúc đó đừng tiếp tục coi người ta là diễn viên quần chúng nữa nhé."
Lời của Judy làm mọi người bật cười, ánh mắt nhìn Dương Mục như đang xem hài kịch.
Dương Mục nhìn họ, không xác định nổi rốt cuộc Judy có thân phận thế nào, gã có xu hướng muốn lên mặt, nhưng lỡ cô gọi thật, rất có khả năng gã sẽ mất chén cơm luôn.
Tuy mồm to, nhưng gã chỉ là một phó phòng nhỏ, bình thường còn không có cơ hội được gặp sếp tổng.
Sau khi cân nhắc, Dương Mục không dám lấy tiền đồ của mình để đánh cược, ngờ vực hỏi Thẩm Hạc Xuyên: "Rốt cuộc anh là ai?"
Sao Judy có thể bỏ qua giây phút vả mặt này, chống nạnh đáp: "Thẩm tổng của chúng tôi là..."
Thẩm Hạc Xuyên đưa tay chặn cô lại, Judy nghẹn họng, nhanh chóng nuốt lại những lời định xổ ra.
"Cậu không cần biết tôi là ai." Thẩm Hạc Xuyên nhìn Dương Mục, chẳng quan tâm gã cứ mở mồm là sỉ vả mình, hay Judy lên tiếng bảo vệ, vẫn điềm đạm: "Cậu chỉ cần biết một thứ là được."
Dương Mục: "Là gì?"
Thẩm Hạc Xuyên liếc sang Kiều Nhạc, ung dung nói: "Dù tôi có là sale bất động sản, nhân viên công ty bảo hiểm, hay là trai bao, Kiều Nhạc chỉ chọn tôi."
"..." Biểu cảm của Dương Mục méo mó, muốn phản bác lại không thể mở mồm.
Chiêu thứ nhất!
Câu này còn đau hơn cả việc Judy muốn công khai Thẩm Hạc Xuyên là chủ tịch tập đoàn Hoa Lang.
Dương Mục vốn định dùng lợi thế công việc để bản thân ở tầm cao hơn, nhưng không ngờ Thẩm Hạc Xuyên chỉ dùng một câu nhẹ bẫng đã dẫn trước một bàn!
Đã thế gã còn không biết phản biện thế nào.
Vì Thẩm Hạc Xuyên nói rất thật, nếu Kiều Nhạc vừa mắt hắn thì hôm nay đã chẳng gây nên cơ sự này.
Đối với Kiều Nhạc, quyền cao chức trọng thì sao? Tôi vẫn chẳng ưa anh! Thậm chí còn không buồn để ý, thì thứ anh luôn tự hào khoe mẽ cũng chả có giá trị trong mắt tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!