Chương 23: Tình địch khắp muôn nơi.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ý tưởng chợt đến, tâm trạng Thẩm Hạc Xuyên tự nhiên tốt lên.

"Để con hỏi em ấy đã." Thẩm Hạc Xuyên không từ chối ngay mà nói: "Con đang lái xe, nói chuyện sau mẹ nhé."

Ngô Tuệ Lam: "Ừ ừ, vậy thôi, con nhớ để ý đường xá, nhớ hỏi Nhạc Nhạc cho mẹ đấy!"

"Vâng."

Cúp điện thoại, vừa lúc gặp đèn đỏ, Thẩm Hạc Xuyên dừng xe.

Trước đầu xe có nhóm thanh niên ăn mặc thời trang nói cười băng qua vạch qua đường, trong đó có một người mặc áo phông trắng in chữ: "Đại học Khoa học và Công nghệ."

Hẳn là sinh viên đại học gần đây, nhìn qua chỉ trên dưới 20 tuổi.

Trẻ tuổi, yêu đời, vui vẻ.

Dù cách một lớp cửa kính, nhưng vẫn có thể loáng thoáng nghe được tiếng cười căng tràn của họ.

Kiều Nhạc cũng xấp xỉ tuổi bọn họ, thậm chí còn nhỏ hơn, theo lý thuyết cậu cũng nên giống như vậy.

Mà không phải vì chút tiền tips ship đồ ăn mà đến cơm cũng không có thời gian ăn.

Đèn chuyển xanh, Thẩm Hạc Xuyên ngừng nghĩ ngợi.

Về đến chung cư Lâm Giang, anh mở app "Để tôi làm", nhấn hoàn thành giao dịch giữa mình và Kiều Nhạc, sau đó vote 5 sao như cậu mong muốn.

Anh vừa xác nhận thì Kiều Nhạc ở bên kia cũng biết liền, Thẩm Hạc Xuyên bước ra khỏi thang máy, vừa vặn nhận được tin nhắn của đối phương.

Kiều Nhạc Nhạc Nhạc: Đã nhận được khoản thanh toán còn lại!!

Kiều Nhạc Nhạc Nhạc: Cảm ơn Thẩm tiên sinh đã tin tưởng, mong chờ lần hợp tác tới ∩_∩!!

Kiều Nhạc Nhạc Nhạc: Meo meo bắn tim. jpg

Mong chờ lần hợp tác tiếp theo à?

Thẩm Hạc Xuyên cười khẽ.

Sớm thôi, chờ tôi đi công tác về đi.

Mong là lúc ấy, Kiều Nhạc nhận uỷ thác cũng sẽ có thể nói như này.Hôm sau, Kiều Nhạc đưa Kiều Mãn đi học từ sớm, sau đó về nhà xem sổ sách, trả tiền cho những người thân cho mình vay.

10 vạn trông thì khá nhiều, nhưng với tổng nợ của gia đình cậu thì như muối bỏ bể.

Chuyển tiền xong, cậu nhắn tin trên We Chat, chẳng bao lâu thì nhận được điện thoại của mợ Trần Lệ.

Đầu tháng Kiều Nhạc mới gửi tiền cho bà, mới được ít ngày đã gửi thêm, bà hỏi cậu lấy tiền ở đâu ra, giọng lo lắng vô cùng, sợ Kiều Nhạc bị người ta lừa, làm nghề nào đó phạm pháp.

"Không có! Không có đâu ạ!" Kiều Nhạc thề thốt: "Mợ yên tâm, tiền con kiếm đều là hợp pháp, hợp tình, hợp lý ạ!"

Trần Lệ vẫn không yên tâm nổi: "Vậy cũng không cần chuyển cho mợ nhiều như thế, con và Tiểu Mãn còn tốn kém nhiều, còn phải để phòng thân chứ, cậu mợ có dùng đến tiền đâu."

Lần nào chuyển tiền bà cũng nói thế, bảo Kiều Nhạc cứ trả cho người ta trước, sợ cậu không xoay đúng hẹn thì lại bị làm khó, vỉ chuyện như vậy đã từng xảy ra rồi.

"Mợ yên tâm, con tính hết rồi ạ." Kiều Nhạc biết mợ xót mình, có mấy lần bà còn chuyển ngược lại.

Cậu tâm sự với Trần Lệ mấy câu rồi cúp máy, sau đó mở web mua sắm, mua cho Phương Gia Tự một chiếc ván trượt, gửi ship thẳng về địa chỉ nhà anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!