Chương 21: Chủ đề nhạy cảm

Thẩm Hạc Xuyên kiềm chế con tim nhộn nhạo, bước đến nhận túi quà trong tay Kiều Nhạc, tiện đường nắm tay cậu luôn.

"Em cứ nhận đi." Anh nhẹ giọng nói với Kiều Nhạc: "Đừng xoắn xuýt."

Kiều Nhạc thì thầm: "Nhưng em không mang quà đến."

Trước khi đến cửa, cậu cũng đắn đo xem có nên mua quà gặp mặt không. Nhưng quà thế nào lại là nan đề, rẻ quá thì không đủ thành ý, mà đắt thì mua không nổi.

Cuối cùng vẫn là Thẩm Hạc Xuyên bảo không cần sắm sửa gì hết, hình tượng của cậu là sinh viên bình thường, nặng nề vấn đề quà cáp mới kỳ quặc.

Kết quả là tay không đến cửa, còn được phụ huynh tặng thêm.

Túi quà Ngô Tuệ Lam tặng in logo một nhãn hiệu đồng hồ xa xỉ rất nổi tiếng.

Kiều Nhạc không thích đồ hiệu cho lắm, nhưng cậu khá hiểu biết về chúng. Vì yêu cầu nghề nghiệp, cậu phải biết phân tích quần áo và trang sức khách hàng sử dụng để đẩy doanh thu.

Chiếc đồng hồ này của Ngô Tuệ Lam không thể có giá dưới 6 con số.

Món quà gặp mặt này quá là quý rồi!

Mọi người nghe cậu nói, nhịn không được mà cười, ông cụ: "Ha!" một cái: "Đứa trẻ như con thì quà cáp cái gì, đừng tiêu tiền lung tung, nếu không cả nhà mới không vui."

Thẩm Chính Hòa cũng nói: "Cứ yên tâm mà nhận, sớm muộn gì cũng là người một nhà, con đừng khách sáo."

Kiều Nhạc: "..."

Cái câu "sớm muộn gì cũng là người một nhà" càng tạo thêm áp lực cho Kiều Nhạc, da đầu cậu tê rần, đồng ý: "Dạ, con cảm ơn ông, cảm ơn cô chú ạ."

Giờ chỉ có thể nhận, sau đó sẽ trả lại Thẩm Hạc Xuyên.

Thẩm Hạc Xuyên nói: "Vậy con đưa em ấy về nhà, đêm nay sẽ không quay lại."

Lời vừa bật ra, biểu cảm của cả ba vị phụ huynh đồng loạt biến thành: "Không quay lại á ⊙▽⊙?!"

Hiểu lầm to luôn!

Kiều Nhạc xấu hổ né sang một bên, nhưng tay bị Thẩm Hạc Xuyên nắm nên không thể trốn quá xa, chỉ có thể đảo mắt như rang lạc, làm như những gì mới xảy ra đều không liên quan đến mình.

Thẩm Hạc Xuyên mặt lạnh như tiền giải thích: "Đầu tiên là về đây rất xa, ngày mai còn phải đi làm, con sẽ về Lâm Giang."

Ngô Tuệ Lam: "Ồ."

Thẩm Chính Hòa: "Ồ."

Ông nội: "Ồ."

"Nếu không thì đêm nay ở lại đây đi?" Ngô Tuệ Lam gợi ý: "Dù gì nhà mình cũng nhiều phòng, mai Hạc Xuyên đưa Nhạc Nhạc đến trường, tiện đường đi làm luôn."

Giao dịch của Kiều Nhạc và Thẩm Hạc Xuyên không thầu đến vụ ở qua đêm, cậu vội vã nhéo lòng bàn tay Thẩm Hạc Xuyên, ý muốn anh ngàn vạn lần xin hãy từ chối.

Thẩm Hạc Xuyên ngầm hiểu: "Không được, nếu mai đi từ nhà thì phải xuất phát rất sớm."

Từ dinh thự số 1 Bồng Sơn vào nội thành lái xe những 1 tiếng, Ngô Tuệ Lam ngẫm lại cũng thấy khá bất tiện, chỉ có thể buông xuôi: "Thôi vậy, giờ cũng muộn rồi, hai đứa nhanh về đi, về đến nơi nhớ báo với mẹ."

Hai người ngồi vào xe, Kiều Nhạc hít sâu, thở phào nhẹ nhõm, vươn tay kéo đai an toàn.

Xe rời khỏi dinh thự, xuống núi trên thảm trải đỏ rực.

Cho đến khi rời khỏi phạm vi khu dinh thự, Kiều Nhạc mới nói: "Người nhà đối xử với anh tốt thật đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!