Kiều Nhạc nghĩ lần bắt tiểu tam đã là sự kiện kh. ủng bố nhất cuộc đời này, không ngờ đời này mình chưa phủ đủ sóng gió.
Trước mặt không phải Hoắc tiên sinh đã đặt đơn, mà là Thẩm tiên sinh.
Thẩm tiên sinh nào cơ?
Sao anh lại là Thẩm tiên sinh chứ? Thế Hoắc tiên sinh đâu?
Kiều Nhạc xịt keo, ban nãy mình nói cái gì ấy nhỉ?
Chồng à, chồng nói gì đi chứ!
Chúng tôi rất nặng tình.
Kiều Nhạc nghĩ lại từng tiếng "Chồng ơi", suýt lên cơn đau tim rồi "đi" luôn.
Nhưng địa chỉ không sai mà! Sao lại nhận lầm người được?
Vậy vấn đề ở chỗ nào?
Cậu vội vàng mở điện thoại xem lại, liền thấy tin nhắn của Hoắc tiên sinh trên app, đối phương không chỉ gửi tin nhắn văn bản, còn có cả tin nhắn thoại, hỏi cậu đang ở đâu, sao mãi chưa tới.
Tới đâu cơ? Cậu đã đến đúng địa chỉ rồi mà?
Kiều Nhạc đọc tin nhắn, lại nhìn Thẩm Hạc Xuyên.
Trên app có cuộc gọi đến, là Hoắc tiên sinh.
Sau khi xác nhận giao dịch, hai bên có thể gọi điện cho nhau trên app "Để tôi làm" cho dễ trao đổi, chắc Hoắc tiên sinh sốt ruột quá.
"Xin lỗi, tôi phải nghe điện thoại."
Kiều Nhạc nói với Thẩm Hạc Xuyên, đối phương đưa tay ý bảo cứ tự nhiên. Kiều Nhạc vừa bấm nhận đã nghe thấy giọng gấp gáp của Hoắc tiên sinh, hỏi liệu có phải cậu đổi ý hay không.
Kiều Nhạc trình bày vấn đề mình gặp phải, Hoắc tiên sinh cũng khá bất ngờ, nói: "Dự án chung cư Brilliant này có hai toà, cậu đi nhầm sang toà A đúng không? Tôi ở bên toà B cơ, có hai quán cafe Sill lận."
Kiều Nhạc: "..."
Đúng lúc này có nhân viên phục vụ đi ngang qua, Kiều Nhạc túm người ta lại: "Bạn ơi, ở đây là toà A à?"
Phục vụ gật đầu: "Dạ vâng."
Kiều Nhạc: "..." Rồi xong!
Hà cớ gì mà hai toà nhà sinh đôi lại có hai quán cafe cũng sinh đôi hả!!!
Kiều Nhạc đau hết cả đầu, nhưng cậu không rảnh để nghĩ lung tung, Hoắc tiên sinh ở bên kia điện thoại giục cậu phải chạy sang ngay, nếu không sẽ huỷ giao dịch.
Dưới sức ép của lời doạ dẫm, nếu Kiều Nhạc làm sai quy định, không chỉ phải trả tiền cọc, mà còn phải nộp phạt, cũng như bị app giảm độ uy tín.
Nghĩ đến dòng tiền cuồn cuộn chảy trong ngân hàng, lại còn khoản nợ tháng này, tiền nhà, điện nước, cả tiền học của em trai Kiều Mãn, Kiều Nhạc lập tức nói: "Xin lỗi ngài, tôi đến ngay đây! Nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"
Cũng may Hoắc tiên sinh không huỷ giao dịch, chỉ giục cậu lẹ lên.
Tắt máy, Kiều Nhạc nhìn Thẩm Hạc Xuyên.
Đối phương ngồi trên sopha, ánh mắt trời xuyên qua mặt kính khiến đường nét anh càng thêm chiều sâu, thâm thuý nhưng không cứng ngắc.
Người như vậy chắc chắn là bề trên quen ra lệnh, nhưng không mang cảm giác bức bối, ở anh toả ra khí chất cẩn thận và điềm tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!