Sân trước của dinh thự rất rộng rãi, xe quẹo vào, cứ đi được một đoạn là pháo hoa sẽ nổ bùm bùm chào đón.
Không chỉ có vậy, Kiều Nhạc còn thấy cột đèn hai bên đường treo đầy đèn lồng xinh xắn và biểu ngữ chào đón.
Thật sự chỉ là đến nhà ăn bữa cơm thôi hả?
Không phải là đến uống rượu mừng của bản thân sao?
Kiều Nhạc hoang mang nhìn pháo hoa rực rỡ, xoay đầu nhìn người đang lái xe: "Thẩm Hạc Xuyên."
Thẩm Hạc Xuyên: "..."
Kiều Nhạc dùng ngón tay chọc cánh tay đầy cơ bắp rắn chắc của anh: "Anh nói gì đi, anh có thấy không?"
Thẩm Hạc Xuyên vẫn giữ nguyên biểu cảm thong thả, bình tĩnh như mọi ngày, cứ như những thứ nên xuất hiện trong đám cưới đang tung bay ở nhà mình là điều hết sức bình thường: "Thấy rồi."
Rất là linh đình xập xình, sao có thể vờ như bị mù được.
"Đừng quan tâm." Anh nói: "Cứ theo kế hoạch mà làm."
Tiến hành theo kế hoạch á?
Kiều Nhạc chỉ sợ mình bước chân vào nhà họ Thẩm thì khỏi có đường ra.
Cậu đã cảm nhận được "vấn đề kết hôn của mình rất cấp bách trong mắt phụ huynh" là như thế nào.
Làm gì có cấp bách ạ, là báo động đỏ mới đúng!
Cậu vẫn đương lơ mơ, Thẩm Hạc Xuyên đột nhiên nói: "Đừng lo lắng, quen biết và hẹn hò thế nào thì cứ nói theo những gì chúng ta đã bàn, những cái khác cậu cứ tự do phát huy."
Trên đường đi, hai người đã thống nhất lý do chưa nên kết hôn vội, thiết lập của Kiều Nhạc là cậu mới chỉ vào năm nhất, vì còn nhỏ nên vẫn phải giấu người nhà.
Trước đó Kiều Nhạc còn có niềm tin 100%, nhưng giờ đang bắt đầu lung lay: "Thật sự sẽ ổn ạ?"
"Ừ." Thẩm Hạc Xuyên trấn an cậu: "Mọi người sẽ biết giới hạn, nếu không thì có tôi ở đây."
Có tôi ở đây.
Giọng nói của Thẩm Hạc Xuyên vừa trầm vừa dịu dàng khiến cái câu "Còn tôi ở đây" như ma lực thần kỳ, giúp Kiều Nhạc đang rất rối bời từ từ bình tĩnh lại.
Tới đâu hay tới đó vậy, cùng lắm thì giặc đến nhà cứ đánh, nước dâng đến đâu nâng nền đến đấy vậy.
10 vạn này! Tui phải dùng mọi cách để ôm về!
Kiều Nhạc tự cổ động bản thân, tưởng tượng đến cảnh tiền ting ting vào tài khoản, lập tức cảm thấy thanh máu đầy ự!
Một lát sau, xe cuối cùng cũng dừng trước cửa chính, Thẩm Hạc Xuyên bảo: "Xuống xe thôi". Kiều Nhạc đẩy cửa bước xuống, vừa ngẩng lên liền thấy hai cột nhà trạm trổ xa hoa treo đèn lồng đỏ rực.
Kiều Nhạc: "..."
Thật sự có thể bước vào cánh cửa này được sao?
Thẩm Hạc Xuyên xuống xe, nhìn theo tầm mắt của cậu cũng thấy hai cái đèn lồng siêu to khổng lồ kia.
Anh im lặng một chốc rồi tốt bụng nhắc: "... Cứ bơ đi."
"Thật ra cũng khá đẹp." Kiều Nhạc nhận xét khách quan, hơn nữa vừa nhìn đã biết những chiếc đèn lồng này không phải hàng đại trà ngoài thị trường.
Hành động của người nhà Thẩm Hạc Xuyên trông có vẻ hơi lố, nhưng cũng thể hiện sự coi trọng của họ với "bạn trai của con mình", dù chưa từng gặp nhưng vẫn sẽ nhiệt tình chào đón.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!