Chương 18: Chẳng lẽ ổng bị bất lực?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tuy hết hồn với câu trả lời của Thẩm Hạc Xuyên, nhưng Kiều Nhạc không tiện thảo luận cái "lần sau" của anh ý là như nào, hay "để ý" nghĩa là sao.

Cậu tự thao túng bản thân là Thẩm Hạc Xuyên chỉ buột miệng thôi, ảnh cũng đâu bảo người lần sau sẽ là mình, lỡ nhắc đến ai khác thì sao.

Nên Kiều Nhạc giả vờ bị lãng tai, hỏi vấn đề bản thân khá lấn cấn: "Đúng rồi, hôm qua anh bảo đi kiểm tra sức khoẻ mà, anh đi chưa?"

Thẩm Hạc Xuyên đưa y bạ cho Kiều Nhạc: "Yên tâm đi, tôi rất khoẻ mạnh."

"Tôi không có ý đó." Kiều Nhạc nhận lấy báo cáo sức khoẻ: "Chỉ là như vậy thì sẽ đảm bảo hơn một chút."

Thẩm Hạc Xuyên cực kỳ thấu hiểu, và còn nhất trí với đối phương: "Nên vậy."

Sáng nay anh đi kiểm tra sức khoẻ, yêu cầu bệnh viện trả kết quả cấp tốc để trưa nay gặp thì cho Kiều Nhạc xem luôn, giúp cậu thấy anh vô cùng khoẻ khoắn, bàn việc "làm ăn" cũng đáng tin hơn.

Đập vào mắt Kiều Nhạc là "Bệnh viện tư nhân Lập Hoa thành phố Vân Kinh", cậu biết viện này, viện tư nổi nhất ở thành phố Vân Kinh, là đầu ngành chữa trị các bệnh lý như tim mạch, u não, chăm sóc sức khoẻ mẹ và bé.

Báo cáo liệt kê rất chi tiết, Kiều Nhạc xem trước những bệnh có thể gây truyền nhiễm nguy hiểm nhất, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới thở phào, cuối cùng ngắm đến chiều cao, cân nặng, số đo ba vòng.

Chiều cao 1m89, cao hẳn 9cm so với mình.

Kiều Nhạc khẽ liếc Thẩm Hạc Xuyên, bảo sao dáng anh đẹp thế, cơ bụng roi roi luôn, chắc chắn phải làm bạn với phòng tập mới được thế.

Thẩm Hạc Xuyên nhận ra ánh mắt của đối phương: "Sao thế? Có chỗ nào không ổn à?"

"Không có ạ." Kiều Nhạc thu y bạ lại, trả cho Thẩm Hạc Xuyên: "Không sao hết ạ! Siêu khoẻ luôn!"

Thẩm Hạc Xuyên nhận lấy: "Giờ cũng muộn rồi, cùng ăn bữa cơm đi."

Cafe uống xong, bánh thì đã hết, đúng lúc 12 giờ, đến giờ ăn trưa rồi, đây cũng là lý do anh hẹn Kiều Nhạc lúc 11 giờ.

Có thể nhân tiện hỏi Kiều Nhạc thích ăn gì, cho nhà mình chuẩn bị bữa tối nay.

Chẳng ngờ Kiều Nhạc lại từ chối: "Không được rồi, lát nữa tôi còn phải đi làm."

Còn phải đi làm?

Thẩm Hạc Xuyên khẽ nhíu mày: "Chẳng phải cậu bảo vẫn mệt, hôm nay được nghỉ à?"

"Sáng nay tôi mới nhận việc ạ." Kiều Nhạc giải thích: "Đến nhà khách quen cho mèo ăn hộ, bạn ấy phải đi công tác đột xuất."

Kiều Nhạc rất thích chó mèo, tiếc là giờ chưa có điều kiện nuôi. Nhưng cậu hay nhận được uỷ thác đến nhà khách hàng cho mèo ăn hoặc dắt chó đi dạo, vừa dễ sờ meo meo lại có thể chơi với gâu gâu, lại còn có tiền, thật tươi đẹp làm sao.

"Một lần như vậy được bao nhiêu tiền?" Thẩm Hạc Xuyên hỏi.

Kiều Nhạc: "120 ạ."

Nói chung thì việc cho mèo ăn thì giá không cao, nhưng khoảng cách hơi xa, mèo lại khá nhiều, Kiều Nhạc còn cần phải dọn qua chỗ vệ sinh cho tụi nó nữa.

Con số 120 này... với Thẩm Hạc Xuyên đúng là nhỏ như mắt muỗi.

"Ăn bữa cơm cũng không tốn bao nhiêu thời gian." Thẩm Hạc Xuyên nói: "Hoặc tôi đưa cậu đi cho mèo ăn trước?"

Mặt Kiều Nhạc bối rối: "Nhưng cho mèo ăn xong tôi còn phải làm thêm việc nữa."

Thẩm Hạc Xuyên: "... Rốt cuộc là cậu có bao nhiêu việc làm thêm vậy? Lần này là việc gì?"

Kiều Nhạc thật thà đáp: "Làm diễn viên quần chúng đến tham gia buổi khai trương chi nhánh mới của công ty bất động sản ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!