Cùng một địa điểm, cùng một người, cùng một tiếng: "Chồng".
Kiều Nhạc đã không còn xấu hổ và ngại ngùng như lần đầu, ngược lại nói xong còn buồn cười, coi như làm không khí dịu xuống: "Tôi đùa thôi, anh đừng để ý."
"Không cần ngại." Thẩm Hạc Xuyên vô cùng thong thả: "Nếu cậu muốn thì cứ gọi đi."
??
Tôi muốn... muốn cái gì chứ?!
Kiều Nhạc cảm thấy mình bị gậy ông đập lưng ông, Thẩm Hạc Xuyên trông rất nhàn nhã, giống như chẳng thèm chấp cậu nghịch ngợm.
"Anh không sợ tôi nói lung tung làm bố mẹ anh phật ý sao?" Cậu hỏi.
Bố mẹ phật ý?
Thẩm Hạc Xuyên nhớ đến phản ứng của bà Ngô Tuệ Lam khi nghe tiếng gọi "Chồng" trong điện thoại, cúi đầu cười: "Cậu cứ thử xem."
Kiều Nhạc tưởng tượng ra viễn cảnh ấy, vô cùng lo lắng mình sẽ bị đuổi cổ: "Rất là ngả ngớn ấy? Anh không thấy kỳ à?"
"Kỳ cục sao?" Thẩm Hạc Xuyên làm như ngẫm nghĩ: "Cũng được, nếu để tăng tính hiệu quả thì cứ làm, tôi ổn. Lúc cậu nhận uỷ thác của vị 'Hoắc tiên sinh' nọ cũng gọi như thế mà?"
Nhắc tới nhiệm vụ lần đó, Kiều Nhạc liền giải thích: "Tôi không gọi Hoắc tiên sinh là chồng, tôi chỉ gọi mỗi anh thôi."
"Ồ?" Thẩm Hạc Xuyên nhướn mày: "Chỉ gọi mỗi tôi à?"
Kiều Nhạc: "..."
Rõ ràng là giải thích, nhưng nói rồi lại tự dưng xấu hổ thật sự.
Sao lại thế?
Không thể khai là do Hoắc tiên sinh không đẹp trai bằng Thẩm Hạc Xuyên đi.
Kiều Nhạc tìm bừa cái cớ: "Chỗ Hoắc tiên sinh đông người quá, tôi không dám."
Thẩm Hạc Xuyên gật đầu, cực kỳ thấu hiểu: "Cũng phải, nếu không thế giới này lại nhiều hơn một gã trai đểu."
Kiều Nhạc che mặt: "..."
Thẩm Hạc Xuyên thấy cậu che mặt theo kiểu "tha tui đi", không khỏi khẽ cong môi dưới, ngừng trêu cậu: "Được rồi, giờ bàn đến giá cả đi."
Anh nhớ tối qua Kiều Nhạc nói khởi điểm 1 vạn, sau đó sẽ dựa vào độ khó mà tăng giá, nhà mình có đến ba vị trưởng bối cần đối phó, hẳn cũng rất là khoai.
Chẳng ngờ Kiều Nhạc lại bảo: "Không cần đâu! Tôi bảo giúp anh miễn phí mà."
Đây xem như đặc quyền riêng à?
Thẩm Hạc Xuyên giật mình, trong lòng như bị cào nhẹ, vừa ngứa ngáy mà lại thoả mãn.
Anh nhớ Kiều Nhạc mới nói mình là khách hàng lớn, chắc chắn đã rất vui mừng khi nhận được tin nhắn vào đêm qua.
Một khi đã vậy, anh không thể cắt đứt sự hứng khởi trong cậu được: "Không cần phải vậy, việc nào ra việc đó, ngày ấy cậu đã mời tôi cafe rồi, coi như chuyện đã xong, đừng canh cánh mãi trong lòng."
Thực sự thì Kiều Nhạc cũng không quá nghĩ ngợi, chỉ là cảm thấy Thẩm Hạc Xuyên như một người bạn, nếu có thể đỡ đẩn được cho anh phần nào thì bản thân cũng vui.
Thẩm Hạc Xuyên thấy cậu còn ngần ngừ, nói tiếp: "Nếu cậu không lấy tiền thì lần sau tôi sẽ không tiện nhờ vả."
"Quan trọng gì đâu." Kiều Nhạc chẳng nề hà: "Đã là bạn thì giúp nhau cũng là chuyện thường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!