Sáng hôm sau, Kiều Nhạc đưa Kiều Mãn đến nhà trẻ, ship thêm mấy đơn hàng, áng chừng thời gian rồi mới sửa soạn đến cafe Sill như đã hẹn.
Cậu khoá con xe điện mini ở một góc bãi để xe giống lần trước, mà trùng hợp thế nào xe Maybach nọ cũng đỗ ở chỗ y hệt.
Đến trước cửa cafe Sill, Kiều Nhạc kiểm tra lại địa chỉ xem đúng không đã rồi mới đẩy cửa bước vào.
Đã là lần thứ 2 tới đây, Kiều Nhạc quen chân bước đến khu A, phục vụ đi tới hỏi cậu đặt bàn trước hay chưa, cậu liền đáp: "Bàn 9".
Đến nơi, thứ đầu tiên nhìn thấy vẫn là một tấm lưng.
Bả vai rất rộng, lưng thẳng, dù có nhìn từ đằng sau thì tư thái vẫn vô cùng hoàn hảo.
Đối phương cúi đầu nên không thấy rõ mặt, nhưng bờ lưng này quen lắm ấy.
Kiều Nhạc nhớ lại khung cảnh lần đầu tiên gặp Thẩm Hạc Xuyên, ngày ấy anh cũng đưa lưng về phía cậu như thế này.
Chắc là người giàu đều na ná nhau, nên dáng người đối phương cũng hơi hao hao Thẩm Hạc Xuyên.
Kiều Nhạc chẳng suy tư nhiều, nhanh chân bước đến, đứng bên sopha đối diện người ta, chào hỏi: "Chào tiên sinh, tôi đến từ app 'Để tôi làm'..."
Lời còn chưa hết, người vốn đang đọc văn bản chợt ngẩng đầu, bốn con mắt nhìn nhau.
Kiều Nhạc ngẩn người rồi bật thốt: "Thẩm tiên sinh?"
Thẩm Hạc Xuyên đặt tài liệu trong tay sang một bên, thong thả nhìn cậu: "Lại gọi Thẩm tiên sinh?"
Danh xưng "Thẩm tiên sinh" là do Kiều Nhạc bật ra theo phản xạ, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lại là sự vui mừng mà bản thân không hề phát hiện: "Sao anh cũng ở đây vậy? Đến uống cafe à?"
Thẩm Hạc Xuyên đáp: "Tôi đang đợi cậu."
"Chờ tôi ạ?" Thẩm Hạc Xuyên sửng sốt, sau đó như ngộ ra điều gì đó, cúi đầu xem thẻ bàn... chính là bàn số 9 mà.
"Đúng thế, đợi cậu." Thẩm Hạc Xuyên nói: "Tôi là người đặt đơn trên nền tảng."
Kiều Nhạc: "Hở?"
Thẩm Hạc Xuyên nhắc: "Chẳng phải cậu nói rồi sao? Có việc cứ tìm cậu giúp."
Đúng là Kiều Nhạc từng hứa vậy, nhưng chẳng ngờ Thẩm Hạc Xuyên thật sự kiếm mình hỗ trợ, lại còn cất công uỷ thác trên app nữa.
"Anh cứ nói thẳng là được, chúng ta có We Chat của nhau mà? Hôm qua lúc đọc tin nhắn của anh, tôi còn tưởng là con gà nào..."
Cậu phanh lại kịp thời, tự mắng bản thân: "Nói bậy!", sửa lại: "Tôi còn tưởng là khách VIP cơ, còn cố ý tươm tất một chút."
Thẩm Hạc Xuyên nghe thế, khẽ đánh giá đối phương.
Hôm nay Kiều Nhạc mặc áo sơmi và quần tây, chính là bộ quần áo ngày đầu tiên quen biết, tóc cũng được chải chuốt gọn ghẽ, mái hất ra sau để lộ cái trán đầy đặn, láng o.
Là ngoại hình mà người lớn rất thích.
Thẩm Hạc Xuyên nghĩ thầm, càng nhìn càng thấy ý tưởng nhờ Kiều Nhạc giúp đỡ là vô cùng khả thi.
"Ngồi trước đã." Thẩm Hạc Xuyên nói với cậu: "Muốn uống món nào?"
Kiều Nhạc ngồi xuống sopha đối diện: "Anh mời ạ?"
Một cốc cafe rẻ nhất cũng 168 đồng, cậu dằn mình không nổi.
"Đương nhiên." Thẩm Hạc Xuyên gật đầu: "Đó là nếu cậu không lén đi thanh toán."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!