Nô lệ của tư bản có thể chọc vào tổ kiến lửa to đến mức nào?
Judy có thể trả lời: Tin nhắn hóng drama với đồng nghiệp bị gửi nhầm cho sếp.
Trong chớp mắt thu hồi tin nhắn, cô chuẩn bị sẵn tinh thần viết đơn xin nghỉ việc, mồ hôi đẫm mình cầu nguyện Thẩm Hạc Xuyên không thấy hai tin đó.
Tin nhắn thì Thẩm Hạc Xuyên đọc được rồi, nhưng không định xử lý Judy.
Nhờ tin nhắn của Judy, anh đột nhiên nảy ra một ý tưởng tuyệt vời để đối phó với việc giục hôn.
Tuy anh với Kiều Nhạc không yêu đương, nhưng có thể giao dịch với cậu mà.
Thẩm Hạc Xuyên nhớ rõ lần đầu quen biết Kiều Nhạc, cậu đang giúp người ta phá bĩnh buổi xem mắt. Nếu Kiều Nhạc có thể nhận uỷ thác của người khác, vậy hẳn là có thể đồng ý anh.
Đã vậy Kiều Nhạc cũng từng nói, chỉ cần anh yêu cầu, cậu sẽ tình nguyện giúp đỡ.
Bây giờ chính là lúc để nhờ đến Kiều Nhạc.
Quyết định xong, Thẩm Hạc Xuyên gửi tin nhắn cho Judy, rồi lại mở xem tin Kiều Nhạc mới reply.
Kiều Nhạc Nhạc Nhạc: Nhìn cơm ở công ty các anh ngon ghê!
Thẩm Hạc Xuyên khẽ cười, trả lời: "Cũng được."
Bên kia, Judy nhận được thông báo từ Thẩm Hạc Xuyên thì cảm thấy trời đất như sụp đổ, chắc mẩm mình sắp phải cuốn gói rời khỏi đây.
Kết quả vừa thấy nội dung... Ồ, là bảo cô chiều nay hãy chuẩn bị quà cho bạn nhỏ
Chẳng lẽ Thẩm tổng chưa đọc được gì?
Judy cảm thấy mình sống dậy rồi, lập tức đáp lại, ngay cả ngủ trưa cũng không cần, như ngựa đứt cương chạy đi xử lý, hết giờ nghỉ liền gửi Thẩm Hạc Xuyên xem thử.
Thẩm: Được, vất vả rồi.
Judy: Tự cứu thành công!
—
Buổi tối, Thẩm Hạc Xuyên từ công ty đi thẳng về nhà cũ.
Ba vị "chill guy" trong nhà chờ đã lâu, phong thái còn dữ hơn cả Tam đường hội thẩm lần trước.
Ngay hôm rời khời Lâm Giang, Ngô Tuệ Lam đã kể lại dấu vết mình phát hiện trong nhà Thẩm Hạc Xuyên với Thẩm Chính Hòa và ông cụ, bà chắc như đinh đóng cột là con trai mình đang quen một cậu trai.
Nhưng có thể không phải là hẹn hò bình thường, mà là một giao dịch mờ ám gì đó.
Nếu không thì sao Thẩm Hạc Xuyên cứ lần lữa mãi? Giờ đã hợp pháp hoá hôn nhân đồng tính, gia đình bà cũng chẳng phải kiểu gia trưởng, lạc hậu mà cấm cản con trẻ.
Trình Gia Vanh nói cậu bé kia hình như rất nhỏ tuổi, chẳng lẽ vẫn còn là vị thành niên?!
Vì nó rất là "cấm kỵ", nên mới không dám nói với gia đình?
Ngô Tuệ Lam càng nghĩ càng cảm thấy Thẩm Hạc Xuyên không thể mất nết như thế được, không cần biết "đối tượng" là nam hay như nào, nhưng chí ít bà cần phải gặp đối phương, hiểu rõ ngọn ngành thì mới có phương án xử lý được.
Buổi họp gia đình hôm nay chính là tập trung vào "vấn đề yêu đương" của Thẩm Hạc Xuyên. Từ lúc Thẩm Hạc Xuyên vừa đặt mông ngồi xuống, cả ba bắt đầu vây quanh không ngừng chiêm chiếp, đồng tình nhất trí cao anh phải đưa người về ra mắt, dù cho đó là nam hay nữ.
Cả quá trình Thẩm Hạc Xuyên đều giữ im lặng, thong thả uống trà, một bộ đàn gảy tai trâu. Ngay lúc cả nhà cho rằng hôm nay lại tốn nước bọt vô ích thì Thẩm Hạc Xuyên đột nhiên nói: "Để con hỏi em ấy."
Ngô Tuệ Lam: "Ai cơ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!