Kiều Nhạc vừa dứt câu: "Tôi không có tiền", cả căn phòng rơi vào im lặng.
Đêm qua Kiều Nhạc đi quá vội, túi vẫn còn ở quán bar, cũng may cậu không có tiền ở đây, nếu không người mà móc tiền ra thì có khi lại càng sượng sùng hơn.
Cứ như bóc bánh trả tiền ấy.
Thấy Thẩm Hạc Xuyên chẳng nói gì, Kiều Nhạc mới nhận ra mình lỡ lời, đang định giải thích thì đối phương cất lời: "Nếu có thì cậu tính làm gì? Share tiền phòng với tôi? Như cái pizza lần trước?"
Kiều Nhạc: "... Ý của tôi không phải thế."
"Tôi cũng không có ý đó."
Thẩm Hạc Xuyên ngừng lại rồi tiếp tục: "Chuyện hôm qua chỉ là phát sinh ngoài ý muốn, chúng ta đều không trở tay kịp. Nhưng dù thế nào thì cậu không cần xin lỗi, tôi cũng chẳng thiệt thòi gì."
Mà ngược lại Kiều Nhạc mới là người thất thân.
Vì đêm qua Kiều Nhạc chẳng hề tỉnh táo, nhưng anh thì có. Nếu Thẩm Hạc Xuyên muốn, anh có thể từ chối Kiều Nhạc, thậm chí có thể cưỡng chế cậu, nhưng anh đã không.
Đêm qua ở phòng tắm, Kiều Nhạc bị vòi sen làm ướt đẫm người trông rất bất lực và yếu đuối, áo sơmi đồng phục đặc tả vòng eo nhỏ nhắn lại linh hoạt, vô tình mang theo nét mê hoặc, mà Thẩm Hạc Xuyên lại bị cảm xúc chi phối nên đã không đẩy Kiều Nhạc ra.
Vòi sen làm ướt quần áo cả hai, cũng dội luôn cả lý trí của anh.
Để mà nói thật, Thẩm Hạc Xuyên thật sự chẳng khác gì mấy người đưa thẻ phòng cho Kiều Nhạc, dù thế nào thì người được lợi vẫn là anh.
"Tôi nói vậy cậu có hiểu không?" Anh hỏi Kiều Nhạc: "Người chịu thiệt là cậu."
Kiều Nhạc hiểu ý anh, lại không đồng tình: "Tôi cũng đâu gặp vấn đề, cũng không thể mang thai được."
Thẩm Hạc Xuyên: "..." Tư duy thoáng ha!
Kiều Nhạc ngẫm nghĩ rồi nói: "Hoặc cứ nghĩ như này đi, là tôi mất bình tĩnh trước rồi mới đến anh, cũng coi như hoà đúng không?"
Thẩm Hạc Xuyên: "..." Tư duy sáng tạo ghê...
Kiều Nhạc chẳng đoán được suy nghĩ của Thẩm Hạc Xuyên, chỉ biết đảm bảo: "Anh yên tâm đi Thẩm tiên sinh, tôi sẽ không nói với ai đâu, chắc chắn sẽ xoá sạch trí nhớ luôn!"
"Thẩm Hạc Xuyên."
Kiều Nhạc: "Dạ?"
Thẩm Hạc Xuyên nói: "Đừng cứ gọi Thẩm tiên sinh mãi, gọi tôi là Thẩm Hạc Xuyên là được."
Tục ngữ nói "Trước lạ sau quen", hai người còn là mối quan hệ bế nhau lên giường nữa. Kiều Nhạc cũng chẳng ngại ngần, gọi: "Thẩm Hạc Xuyên" rồi nói: "Hết việc rồi đúng không ạ... tôi về trước nhé?"
Thẩm Hạc Xuyên hỏi: "Cậu định giải quyết chuyện này thế nào? Có ấn tượng về kẻ đã ra tay không?"
Việc anh hỏi chính là rượu bị pha thuốc.
"Có ạ." Kiều Nhạc gật đầu, nhớ rất rõ mình bất ổn từ lúc nào, cũng nhớ rượu uống ở bàn nào, nhưng muốn chính xác hơn thì phải về tìm hiểu lại.
Thẩm Hạc Xuyên: "Có cần tôi giúp không?"
Kiều Nhạc chẳng lạ lùng khi nghe anh hỏi thế, đối với Kiều Nhạc thì đối phương chính là người tốt, nhưng cậu lại đáp: "Tạm thời không cần ạ, tôi có thể tự xử lý, nếu cần hỗ trợ tôi sẽ liên hệ anh."
"Liên hệ thế nào?" Thẩm Hạc Xuyên hỏi.
"Dạ?"
Thẩm Hạc Xuyên cầm điện thoại ở một bên lên, mở We Chat, mở mã QR đưa cho Kiều Nhạc: "Thêm bạn đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!