Thẩm Hạc Xuyên còn chưa hiểu "Giúp tôi với!" của Kiều Nhạc là theo hàm nghĩa nào.
Xe đến trước mặt, Thẩm Hạc Xuyên chẳng thể nghĩ nhiều, nhét người vào xe rồi bản thân cũng lên theo.
Kiều Nhạc vừa vào xe đã rúm ró trên hàng ghế rộng, nhìn kỹ có thể thấy cậu đang run rẩy, hai chân căng cứng.
Người lái thay ở đằng trước hỏi đi đâu, Thẩm Hạc Xuyên đang định bảo đến bệnh viện thì Kiều Nhạc bắt đầu nhỏ giọng r. ên rỉ.
Từ đây đến bệnh viện gần nhất cũng phải nửa tiếng, chỉ sợ còn chưa đến nơi thì Kiều Nhạc đã bị thuốc chuốc cho nóng đến mụ đầu.
Thẩm Hạc Xuyên nhanh chóng thay đổi quyết định, gọi tên một khách sạn ngay gần.
Khách sạn của nhà Bùi Văn Kính, chỉ mất 5 phút lái xe, anh có phòng cố định ở đó, cách tốt nhất bây giờ là đưa người qua đó, hạ nhiệt độ bằng phương pháp vật lý.
Trên đường đến khách sạn, Kiều Nhạc dính chặt lấy anh, giống con thú nhỏ tìm cảm giác an toàn, chỉ có Thẩm Hạc Xuyên mới khiến cậu yên tâm.
Thân nhiệt nóng bỏng xuyên qua lớp quần áo khiến cả hai run rẩy, Thẩm Hạc Xuyên đột nhiên cảm thấy miệng khô khốc.
Anh nâng tay, chẳng biết nên đẩy Kiều Nhạc ra hay ôm cậu, cuối cùng dừng trên vai đối phương, vỗ nhẹ an ủi.
Xe đến khách sạn thì Kiều Nhạc đã ngã quỵ, phải để Thẩm Hạc Xuyên bế lên phòng.
Vào phòng, Thẩm Hạc Xuyên lập tức bế cậu vào nhà tắm của phòng master, thả người lên bồn tắm, xả nước lạnh thẳng lên người Kiều Nhạc.
"A..."
Nước lạnh chắc chắn là băng với lửa trong người Kiều Nhạc.
Cậu đột nhiên hít sâu, tay quờ quạng lung tung, đầu óc hỗn loạn tỉnh táo hơn, thấy khung cảnh xung quanh rất lạ lẫm: "Đây là đâu?"
"Khách sạn." Thẩm Hạc Xuyên một tay cầm vòi sen, tay kia giúp cậu vén tóc mái bị xả ướt lên, để lộ gương mặt đẹp đẽ thanh thoát: "Đã tỉnh hơn chưa?"
Tỉnh hơn chưa nhỉ?
Kiều Nhạc cũng chẳng rõ, cậu cảm thấy nửa tỉnh nửa không, như có ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt cơ thể, chờ chực nuốt trọn cậu.
Áo sơmi ướt nhẹp dán lên cơ thể, gần như muốn hoà với da thịt trắng trẻo.
Tầm mắt Thẩm Hạc Xuyên lơ đễnh dừng nơi cổ áo Kiều Nhạc, lại không thể dứt nổi.
Chẳng phải Kiều Nhạc luôn chạy ship ngoài đường à? Sao da lại trắng đến vậy?
"Khó chịu quá..."
Kiều Nhạc rê. n rỉ, tóc dán trên mặt, những giọt nước lăn xuống theo đường nét gương mặt.
Có lẽ bị lạnh nên cơ thể cậu co quắp trong bồn tắm, trông rất đáng thương, dễ bắt nạt.
Trái cổ của Thẩm Hạc Xuyên giật giật, hạ giọng gọi: "Kiều Nhạc?"
Kiều Nhạc không đáp.
Thẩm Hạc Xuyên thấy ánh mắt đối phương mơ màng, sợ nước quá lạnh làm cậu khó chịu, quan tâm đến gần, dùng mu bàn tay chạm lên trán kiểm tra nhiệt độ cho Kiều Nhạc.
Anh càng đến gần, Kiều Nhạc càng cảm thấy ngọn lửa trong cơ thể bùng lên dữ dội.
Bàn tay đang dán trên trán của Thẩm Hạc Xuyên như có sức hấp dẫn rất lớn, khiến Kiều Nhạc không tự chủ được mà ghé sát.
Thẩm Hạc Xuyên: "Kiều Nhạc?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!