Chương 1: Phá bĩnh buổi xem mắt.

Kiều Nhạc nhận đơn đặt hàng trên app "Để tôi làm"(*).

(*)Nền tảng outsource nhận job ngoài khá nổi tại Trung Quốc.

Người uỷ thác là "Ngài Hoắc".

Hoắc tiên sinh tự nhận mình là đồng tính nam, đã có bạn trai, nhưng phụ huynh mong có người nối dõi tông đường, bắt phải đi xem mắt với một quý cô môn đăng hộ đối.

Thời đại này đã hợp pháp hoá hôn nhân đồng giới, các cặp đôi đồng tính cũng không phải hiếm lạ, nhưng họ lại không sinh nở được, nên đa số bậc cha mẹ với tư tưởng cũ vẫn chẳng thể chấp nhận được.

Yêu cầu của ngài Hoắc là Kiều Nhạc giả làm bạn trai mình, vì người yêu của hắn là người type I, không biết cách xử trí mấy chuyện này, cũng sợ lỡ có biến thì mất mặt, ảnh hưởng đến đối phương.

Loại việc phá bĩnh người ta thật sự rất xấu tính, nhưng Hoắc tiên sinh vừa mở miệng đã ra giá 2 vạn.

Có tiền sai tiên sai phật, đặc biệt là với quỷ nghèo Kiều Nhạc, cậu giật job với tốc độ bàn thờ.

Một đơn giá 2 vạn, bằng mức lương chạy ship đồ ăn 2 tháng đấy.

Kiều Nhạc đăng ký nhận đơn trên "Để tôi làm", muốn kiếm nhiều tiền thì đương nhiên phải chịu sương gió nhỉ? Mặt mũi với cậu không có giá trị bằng tiền.

Thật sự cậu rất cần tiền.

Cho nên không nghĩ nhiều liền nhận đơn, vô cùng chân chó, cung kính phục vụ từng "ông chủ".

Hoắc tiên sinh gửi cho cậu địa chỉ toà chung cư Brilliant cao cấp ở khu Lệ Loan.

Khu Lệ Loan và khu Bách Hối chỗ Kiều Nhạc ở chỉ cách nhau một con sông, cùng thành phố Vân Kinh, nhưng mức sống và chất lượng cuộc sống lại khác một trời một vực.

Là trung tâm kinh tế của thành phố, Lệ Loan là nơi tầng lớp giàu sang sinh sống. Còn Bách Hối, nếu để so sánh thì chính là một ông cụ già nua.

Kiều Nhạc sống ở Bách Hối, ăn ở làm việc ở đây, lâu lâu cần ship đồ ăn mới mò sang Lệ Loan tấc đất tấc vàng.

Để không bại lộ thân phận, ảnh hưởng đến việc hoàn thành nhiệm vụ, Kiều Nhạc giấu cái xe máy điện ở một xó xỉnh rất xa.

Bên cạnh là bãi đậu xe ngoài trời của khu chung cư xa hoa, gần nhất là một chiếc Maybach đen.

Thân xe bóng loáng sắc nét, cảm giác tổng thể rất điềm tĩnh lại độc đáo.

Ngầu ghê!

Kiều Nhạc thầm cảm thán, xe máy điện của mình cũng màu đen, nhưng so với vị sếp lớn này thì giống gà con.

Khoá kỹ xe, Kiều Nhạc tìm thấy tiệm cafe Sill dưới chân toà chung cư mà Hoắc tiên sinh miêu tả.

Mặt tiền quán rất lớn, nhìn từ ngoài cửa kính chạm trần đã biết là nơi đốt tiền.

Hình bóng của Kiều Nhạc in lên mặt kính, vì không muốn làm mất mặt ngài Hoắc, cậu ăn diện trông đứng đắn hơn bình thường, quần tây với áo sơ mi, tóc cũng tạo kiểu.

Đây là bộ lễ phục cậu sắm cho lễ tốt nghiệp cấp 3 năm ngoái, mới mặc được một lần nên còn mới lắm.

Lúc mới mua thì khá vừa người, giờ lại hơi rộng, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tổng thể.

Cậu vốn có ngoại hình sáng, mặc sơmi cùng quần tây lại càng đĩnh đạc, nổi bật hơn. Lúc đẩy cửa bước vào, phục vụ trong tiệm đều bất ngờ, ánh mắt chỉ chăm chăm dõi theo cậu.

Quán cafe rất rộng, lần đầu tiên Kiều Nhạc tới đây, cứ đứng ở cửa dòm trái phải một chốc.

Phục vụ thấy vậy liền tiến lên hỏi thăm: "Chào ngài, xin hỏi mình đi mấy người ạ?"

Xem mắt thì phải có 2 người, thêm cậu nữa là 3.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!