Chương 6: (Vô Đề)

Thẩm Từ không tự chủ được mà thân thể cứng đờ, Tần Ức đã để tay lên phím đàn, cậu phải đành thôi không hỏi thêm gì nữa, tập trung vào đàn dương cầm.

Ngón tay nam nhân tái nhợt dừng lại chốc lát trên phím đàn, cuối cùng cũng nhấn xuống, năm tháng không tiếp xúc dương cầm tay có chút không quen, nhưng chỉ vẻn vẹn mấy nốt đầu, hắn một lần nữa tìm về cảm giác, theo sách nhạc mà đàn.

Thẩm Từ nhìn chằm chằm tay hắn, đó chắc chắn là một đôi thích hợp để chơi dương cầm, tiếng đàn từ đầu ngón tay hắn thoát ra, giống như tự nhiên mà thành, làm người ta không dời nổi mắt, cũng không thể ngừng lắng nghe.

Nhưng rất nhanh, cái "tự nhiên mà thành" bị hành động dừng lại đột ngột đánh gãy.

Mi tâm Tần Ức khẽ nhíu, thân thể khẽ khựng lại.

Thẩm Từ ngẩng đầu, liền thấy được chỗ hắn dừng lại, bất ngờ nó là đoạn trên sách nhạc cần dùng đến bàn đạp.*

*Bàn đạp: hay Pedal piano là cần điều khiển nằm dưới đàn, thường dùng chân để điều khiển.

Có 3 cần Pedal, Soft Pedal (giảm âm), Damper Pedal (tăng âm), và Sostenuto Pedal (giảm âm đến mức nhỏ nhất, dùng cho học tập cá nhân).

Cậu nhìn Tần Ức mà lòng không khỏi căng thẳng.

Vài giây sau, nam nhân một lần nữa nhấn xuống phím đàn, ở trong tình huống không có bàn đạp hỗ trợ mà tiếp tục đàn.

Nội tâm Thẩm Từ nói không khó chịu là giả, cậu rủ mắt nhìn đôi chân không thể cử động của đối phương, mím chặt môi.

Bàn đạp là linh hồn của dương cầm.

Mặc dù hoàn toàn không cần sử dụng bàn đạp thì vẫn có giai điệu này nọ, nhưng nó chỉ là số ít, còn đại đa số bản nhạc dương cầm, bàn đạp đều ít hoặc nhiều sẽ phát huy tác dụng, nhất là một vài trường hợp chuyên nghiệp, nhất là bài nhạc biểu diễn trong nhạc hội lớn, bàn đạp càng không thể thiếu, không cách nào sử dụng bàn đạp, đây đối với Tần Ức chính là đả kích trí mạng.

Nghiêm trọng mà nói chính là "Người này không còn cách nào lên sân khấu biểu diễn".

Dương cầm gia ở cái tuổi hai mươi sáu tươi trẻ, như mặt trời ban trưa ngã từ trên cao xuống, nếu theo như nguyên tác thì hắn vĩnh viễn không thể đứng lên.

Thông báo: Đây không phải bản dịch hoàn chỉnh, bản này được up vì mục đích chống web reup tự động.

Để đọc bản dịch hoàn chỉnh vui lòng đợi bản cập nhật hoặc có thể truy cập Facebook Nguyệt Tịnh Quân.

Xin lỗi vì sự bất tiện này và cảm ơn bạn đã đọc.

Thẩm Từ không biết hắn cái này năm tháng đến trải qua như thế nào tuyệt vọng, mới có thể để cho hắn liền va vào dương cầm tâm tư đều không có, để nguyên bản ngày ngày làm bạn đồ vật, vắng vẻ tại phòng đàn bên trong.

Hắn nhịn không được dò xét người bên cạnh, ánh mắt từ hắn tái nhợt bên mặt trượt, đảo qua thon gầy thẳng sống lưng tuyến, cuối cùng rơi vào bên hông.

Tốt gầy.

Trong lòng của hắn bỗng nhiên toát ra một cái ý niệm kỳ quái.

Muốn ôm lấy hắn.

Bỗng nhiên, hắn nghe được tiếng đàn ngừng, Tần Ức thanh âm trầm thấp truyền đến: "Nhìn phổ."

Thẩm Từ nháy mắt hoàn hồn, vội vàng thu hồi dừng ở trên người đối phương ánh mắt, nhỏ giọng nói: "Thật...! thật xin lỗi."

A, thật là mất mặt.

Tần Ức rõ ràng không có quay đầu, là làm sao biết hắn đang nhìn hắn!

Nhìn lén bị bắt tại chỗ thẩm tiểu thiếu gia xấu hổ cực, ép buộc mình chuyên chú vào dương cầm, không dám tiếp tục nhìn Tần Ức một chút.

Thế nhưng là hai người ngồi gần như vậy, làm sao chuyên chú được...

Tần Ức không nói thêm lời, tiếp tục đánh đàn, tiếng đàn dần dần kéo về Thẩm Từ lý trí, rốt cục ý thức được đối phương không ngừng lặp lại đàn tấu đoạn ngắn, đúng là hắn tương đối yếu kém bộ phận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!