Chương 5: (Vô Đề)

Editor: Nguyệt Tịnh Quân.

________

Thẩm Từ nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế đàn.

Phản ứng đầu tiên của cậu chính là mình làm Tần Ức khó chịu, đối phương muốn đuổi cậu đi, vội vàng nói xin lỗi: "Thật, thật xin lỗi! Có phải là tôi đàn rất khó nghe! "

Tần Ức cũng không để ý tới cậu, điều khiển xe lăn đi vào đến chỗ cậu, chuyển động nút xoay trên ghế đàn, điều chỉnh ghế cao thêm một chút: "Ngồi."

Thẩm Từ: "! "

Cho nên, bảo cậu đứng lên chỉ là muốn giúp cậu điều chỉnh độ cao của ghế đàn thôi sao?

Hại cậu căng thẳng muốn chết.

Cậu thở ra một hơi, một lần nữa ngồi xuống, tay đặt hờ trên phím đàn.

Cây dương cầm này quá quý giá, cậu căn bản không dám đụng tùm lum, cho dù vừa rồi biết rõ độ cao ghế đàn không phù hợp, vẫn không dám điều chỉnh.

Tần Ức nhìn cậu, mi tâm hơi nhíu lại: "Cậu căng thẳng quá rồi."

Thẩm Từ nuốt ngụm nước bọt, trong lòng tự nhủ cậu dùng đàn của thần tượng, cùng thần tượng ở chung trong một phòng, có thể không căng thẳng sao hả?

Thần tượng còn là vị hôn phu của cậu đấy nhá.

Cậu đâu chỉ căng thẳng, tim thiếu điều muốn bay đi tìm ánh sáng ngoài lồng ngực luôn rồi.

Tay Tần Ức rơi trên bả vai cậu, niết niết cánh tay gầy yếu của thiếu niên: "Thả lỏng."

Thẩm Từ bị hắn nhéo một cái, người càng căng cứng hơn.

Từ nhỏ đến lớn trừ mẹ ra, chưa một ai chạm vào cậu như vậy, học sinh cao trung cũng có thói ganh đua so sánh, cảm thấy cậu nghèo, giống như sợ chạm vào cậu sẽ dính mùi nghèo lên người, họ cùng nhau cô lập cậu, không một ai nguyện ý đến gần cậu.

Hiện tại cậu bị Tần Ức niết niết như này, chỉ cảm thấy nửa người cũng không động nổi.

Tần Ức nhìn thấy lưng cậu bỗng nhiên căng cứng, chân mày nhíu chặt hơn: "Cậu sợ tôi?"

"A, không có!" Thẩm Từ vội vàng nói, "Chính là! có chút khẩn trương."

Tần Ức không nói gì, tay đặt trên đầu vai cậu dần hạ xuống, mu bàn tay dán vào lưng trượt xuống bên hông, dường như đang kiểm tra cậu ngồi có thẳng lưng hay không.

Thẩm Từ ngừng thở, đột nhiên bị tiếp xúc thân mật làm cho toàn thân run lên, thở cũng không dám thở cho mạnh.

Tỉnh táo lại chút nào, Tần Thiếu chỉ là đang giúp cậu điều chỉnh tư thế mà thôi, huống chi Tần Ức còn là hôn phu của cậu, có gì mà không thể xoa nắn sờ mó?

Thẩm Từ an ủi mình xong cũng từ từ bình tĩnh trở lại, lại cảm giác tay đối phương phủ trên tay mình.

Thân thể thiếu niên vẫn chưa hoàn toàn nẩy nở, tay so với người trưởng thành nhỏ hơn một vòng, tay Tần Ức có thể hoàn toàn bao gọn cậu.

Tầm nhìn Thẩm Từ rơi trên tay đối phương, bởi vì cái chạm này làm cậu kinh hãi.

Cái tay này mát ghê á.

Cũng gầy má ơi luôn.

Lúc trước cậu không để ý, cũng không có cơ hội để ý, hiện tại mới phát giác người này bị bệnh đến gầy gò, bởi vì gầy, liền lộ ra mười ngón tay thon dài, khớp xương lộ ra càng rõ ràng, gân lưng bàn tay cùng gân cổ tay đều nổi bật nhìn đến liền thấy.

Tầm mắt cậu tiếp tục dời xuống, phát hiện trên cánh tay đối phương mơ hồ có vết sẹo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!