"Dì đã hoàn toàn biến mất," Tần Ức nghiêm túc nói, "Người có thể khiến tôi một tháng mới tìm được cũng không nhiều đâu."
Dì Hướng bất đắc dĩ cười: "Tần thiếu nói đùa."
"Vậy tôi hỏi luôn," Tần Ức nói, "Hồi đó Thẩm Từ bị bệnh phải tạm nghỉ học một năm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc là bị bệnh gì mà phải tạm nghỉ học?"
Hắn hỏi xong câu này, đầu dây điện thoại bên kia trầm mặc hồi lâu.
Lâu đến mức Tần Ức muốn mở miệng lặp lại lần nữa thì mới nghe thấy dì Hướng thở dài một tiếng: "Tôi vốn dĩ không muốn nhắc lại chuyện này nữa."
Tần Ức lập tức nhịn lại lời muốn nói, kiên nhẫn chờ bà nói tiếp.
"Nhưng lần trước video call với Tiểu Từ, nó bảo với tôi là cậu đối xử với nó rất tốt —— Tôi có thể xin Tần thiếu hứa với tôi một chuyện, đó là cho dù sau này có chuyện gì xảy ra, cũng đừng dễ dàng bỏ rơi Tiểu Từ được không?"
"Đương nhiên," Tần Ức nhíu mày, "Thẩm Từ là vị hôn phu của tôi, không phải thứ có thể tùy tiện bỏ rơi."
"Tôi hiểu rồi." Dì Hướng có vẻ thở phào nhẹ nhõm, "Lúc ấy bác sĩ đưa ra kết luận là……"Rối loạn nhân cách né tránh"."
Mặc dù Tần Ức cũng không biết chính xác là loại bệnh gì, nhưng chỉ cần có bốn chữ "Rối loạn nhân cách" này thì nhất định là có bệnh tinh thần rồi.
Dự cảm xấu đột nhiên được chứng thực, trong lòng hắn không khỏi thấy lạnh lẽo: "Vậy nên đúng thật là có vấn đề về tinh thần?"
"Ừm," Dì Hướng nói, "Khoảng thời gian đó Tiểu Từ cực kì kháng cự chuyện xã giao, cả ngày nhốt mình ở trong phòng, ngoại trừ Ôn Dao, hầu như không thể nói chuyện được với những người khác, thực sự là không có cách nào đi học được nữa nên tôi mới đành phải nộp đơn xin trường cho nó tạm nghỉ học, đưa nó đi gặp bác sĩ tâm lý."
"Nhưng Tiểu Từ cũng rất bài xích trị liệu tâm lý, không tin tưởng bác sĩ, không có cách nào để trị liệu cho tốt, tôi đành phải đổi cho nó bác sĩ tốt hơn, ôm tâm tình "Sẽ có một bác sĩ có thể nói chuyện được với Tiểu Từ, khiến nó chịu mở rộng lòng mình", cũng không biết tìm bao nhiêu chuyện gia trong lĩnh vực này rồi, đều không được khởi sắc cho lắm."
Tần Ức nhíu mày chặt hơn: "Vậy cuối cùng thế nào rồi?"
"Cuối cùng cũng không thể chữa khỏi được," Dì Hướng thở dài, "Tôi cố gắng suốt một năm trời, vẫn như vậy không có gì thay đổi, rồi sau đó, Thẩm Triệu Thành đã ký hôn ước với Tần thiếu cậu, để Tiểu Từ đến Tần gia, cậu biết rồi chứ."
Tần Ức có chút nghi hoặc: "Ý của dì là, cho đến lúc em ấy đến Tần gia vẫn chưa được chữa khỏi bệnh?"
"Đúng vậy. Thẩm Triệu Thành bắt tôi không được nói, ông ta sợ cậu biết Tiểu Từ bị bệnh, sau này sẽ không cần nó nữa, mà Thẩm Phú, anh trai Thẩm Từ vẫn luôn ở nước ngoài, Thẩm Triệu Thành đã sớm quyết định người thừa kế rồi nên không thể nào kết hôn cùng cậu được. Em gái Tiểu Từ chưa thành niên, lại càng không thể, ông ta chỉ biết chọn Tiểu Từ —— Kể cả việc tôi đưa Tiểu Từ đi khám cũng giấu mọi người, ngay cả Ôn Dao cũng không biết."
Ôn Dao ngồi ở bàn sách bên kia sắc mặt cũng không được tốt lắm, đôi mắt hồ ly thường xuyên mỉm cười lạnh lùng.
Đầu ngón tay Tần Ức nhẹ nhàng gõ lên tay vịn xe lăn.
Điều này không đúng.
Sau khi Thẩm Từ đến Tần gia, rõ ràng là dáng vẻ cực kì bình thường, năng động hoạt bát, hoàn toàn không giống bị bệnh mà.
"Tần thiếu?" Dì Hướng thấy hắn hồi lâu không đáp lại, hình như có chút lo lắng, vội vàng nói thêm, "Có điều, bây giờ nó cũng khá hơn rồi nhỉ? Tuy rằng không biết nguyên nhân, nhưng ngày đó sau khi rơi xuống nước được cứu lên, giống như biến thành một người khác vậy, lúc ấy Thẩm Triệu Thành vội vã đưa Tiểu Từ đến Tần gia, tôi cũng không kịp hỏi nhiều, lúc sau nói chuyện video với nó, biểu hiện cũng hết sức tự nhiên."
"Tôi biết rồi," Tần Ức nói, "Khoảng thời gian Tiểu Từ ở Tần gia vẫn luôn rất bình thường, nếu không phải Ôn Dao nói với tôi là em ấy bị bệnh phải tạm nghỉ học, tôi căn bản cũng không đoán được rằng em ấy sẽ bị loại này bệnh."
Dì Hướng có chút kinh ngạc: "Ôn Dao?"
Tần Ức: "Vâng, tôi để Ôn Dao tiếp tục làm vệ sĩ cho Thẩm Từ, hiện tại anh ta cũng đang ở đây."
"Bảo sao lúc trước cậu ấy đột nhiên từ chức chỗ Thẩm Triệu Thành," Dì Hướng nói, "Như vậy cũng tốt, Ôn Dao là người thân thiết nhất với Thẩm Từ, trong lúc Thẩm Từ bị bệnh, chỉ chịu giao tiếp với mỗi Ôn Dao."
Ôn Dao trầm mặc.
Anh thà rằng khoảng thời gian đó Thẩm Từ không để ý tới anh.
Nguyên nhân chính là vì Thẩm Từ chịu đồng ý giao tiếp với anh, anh mới không ý thức được bệnh tình của đối phương nghiêm trọng thế nào, không đuổi theo dì Hướng lì lợm một hai phải biết bệnh tình của Thẩm Từ, nếu biết sớm một chút, anh nhất định sẽ không đi theo bảo vệ Thẩm Triệu Thành.
"Cho nên, lúc em ấy rơi xuống nước đột nhiên hồi phục sao?" Tần Ức đưa ra giả thiết vừa không hợp lí lại vừa hợp lí này, "Cảm giác sắp chết khi rơi xuống nước kích thích đại não khiến bệnh của em ấy đột nhiên khỏi hẳn?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!