Chương 48: (Vô Đề)

Edit: Una

Beta: Mều

Thẩm Từ hơi mở to mắt, chưa nói xong câu đã bị nụ hôn bất ngờ này chặn lại, cậu đơ người trong sự ngỡ ngàng, không hiểu được tại sao Tần Ức đột nhiên hôn cậu.

Tần Ức không nán lại trên môi Thẩm Từ quá lâu, hôn trong chốc lát xong tách ra, mắt nhìn xuống thấy môi cậu có hơi hơi hồng, giống như đã thành công lưu lại vết tích, lui về trong sự thỏa mãn, rồi nói: "Đừng nói chuyện nữa, tập trung ăn cơm."

Thẩm Từ chớp chớp mắt, liếm liếm đôi môi vừa mới được hắn hôn, nghĩ trong lòng Tần thiếu có lần một chắc sẽ có lần hai, chủ động một lần thì sẽ chủ động thêm lần nữa đúng không?

Tiến triển khá lớn.

Nhưng mà, hôn cậu chỉ để bịt miệng, không cho cậu nói nữa thôi à?

Thẩm Từ múc hai muôi canh vào chén của hắn, có đôi lời bất mãn: "Anh này, nếu anh không muốn nghe em lải nhải, vậy thì phải làm vài hành động thiết thực, anh chủ động một chút, em tự nhiên sẽ không nói nữa."

"Biết rồi," Tần Ức vội nói "Anh sẽ cố gắng hồi phục."

Thẩm Từ cảm thấy hài lòng, không làm phiền hắn nữa, ngoan ngoãn ăn xong cơm rồi đến phòng đàn luyện đàn.

Kỳ thi tuyển sinh nghệ thuật cuối năm ngày càng đến gần, mặc dù Tần Ức nói rằng sẽ không sao, nhất định Thẩm Từ có thể đạt được kết quả tốt, nhưng cậu vẫn không dám lơ là, suy cho cùng chỉ có bản thân tự hiểu rõ, từ khi xuyên sách cho đến hiện tại, thời gian học piano thực tế tính ra cũng chỉ mới 3 tháng mà thôi.

Cho dù đến tháng mười hai, thì cũng chỉ được năm tháng, học piano trong năm tháng mà đã tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, còn phải thi vào đại học Yến Dương, nói ra có khi người khác sẽ nghĩ cậu bị điên.

Kết quả của kỳ thi tháng này có thể coi như một liều thuốc trấn an dành cho cậu, lớp học văn hóa chắc chắn không có vấn đề gì, vả lại kỳ thi nghệ thuật cũng không yêu cầu điểm cao ở môn văn hóa, cậu có thể thoải mái trong tiết học văn hóa một chút, mỗi ngày có thể dành nhiều thời gian hơn để luyện đàn.

Thật ra, thời gian luyện tập đã lâu như vậy, hướng dẫn mà hắn có thể đưa ra cũng không nhiều, bởi vì trình độ của Thẩm Từ càng ngày càng tiến bộ. Ban đầu có thể từ một đến hai trang, nay thì cùng lắm không quá vài dòng, những điều Tần Ức có thể dạy dần dần ít đi, mặc dù độ khó của khúc nhạc không ngừng tăng lên nhưng cậu lại có thể thích ứng với nó trong thời gian ngắn.

Thẩm Từ rất có năng khiếu, hắn đã nói đúng. Nói chuẩn hơn thì nên nói rằng cậu rất có năng khiếu học tập.

Tần Ức dừng xe lăn trước cửa phòng đàn, nhìn bóng lưng Thẩm Từ đang ngồi trước đàn, nghĩ đến việc một đứa trẻ tài năng gần như bị Thẩm Triệu Thành hủy hoại, trong thoáng chốc không tránh khỏi việc cảm thấy sợ hãi.

Nếu hắn không ngỏ lời cầu hôn với Thẩm gia, đưa cậu thoát khỏi nơi địa ngục đó, Thẩm Từ bây giờ sẽ sống những ngày tháng như thế nào?

Vẫn cứ bị Thẩm Triệu Thành hút máu, cả sợi dây chuyền mà mẹ ruột để lại cũng không giữ được, tiếp tục học hết cấp 3 trong sự vô tri vô giác, thi đại vào một trường đại học, học một chuyên ngành mà bản thân không hề ưa thích hay sao?

Cũng có thể, Thẩm Triệu Thành thậm chí không muốn tạo điều kiện cho Thẩm Từ đi học, mà để cậu ra ngoài lăn lộn kiếm tiền?

Không thể theo đuổi ước mơ của bản thân, là một việc hết sức tàn nhẫn.

Tần Ức không dám nghĩ tiếp nữa, trong vô thức đưa tay vào lấy sợi dây chuyền cất trong áo, bên trong quả cầu nhỏ chạm rỗng lộ ra màu ngọc lục bảo tuyệt đẹp, giống như chính cậu thiếu niên này, sống động và tràn đầy sức sống, thanh tú và đẹp đẽ.

Nên được đánh bóng thành một món đồ trang sức vô cùng tinh xảo, được ở nơi rực rỡ bắt mắt nhất, chứ không phải bị chôn giấu trong tuyết, bị mai một, lẽ ra nên có một cuộc sống đầy triển vọng hơn.

Hắn chầm chậm thở dài, đột nhiên cảm thấy sau vụ tai nạn xe, mình không còn hơi sức để rút lại lời cầu hôn với Thẩm gia là một điều hết sức may mắn, cảm thấy vui mừng khi đã đưa ra quyết định đúng đắn — — cho dù Thẩm Từ sẽ không bao giờ thân thiết với hắn, cũng tốt hơn là để cậu ở lại Thẩm gia.

Ở đây, ít nhất cậu có thể tìm lại giấc mơ của mình, theo đuổi nó thêm lần nữa.

Lần đầu Thẩm Từ đến Tần gia, trang cầm phổ vừa lúc rơi xuống chân hắn, lại vô tình bắt gặp Thẩm Từ Tần Hạo cãi nhau, để hắn biết được Thẩm Từ vẫn còn muốn học đàn.

Vô số mảnh ghép trùng hợp gặp nhau, chắp chắp vá vá mới ra được dáng vẻ như ngày hôm nay.

Chiếc xe lăn lặng lẽ rời khỏi phòng đàn, hắn cầm cuốn sách ở đầu giường lên, vỏ kẹo vẫn còn kẹp trong sách, đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua trên bề mặt, trong tâm trí hồi tưởng lại những hình ảnh đã qua không biết bao nhiêu lần.

Mười ba năm rồi.

Mặc dù Thẩm Từ không còn nhớ đến hắn, nhưng họ vẫn có thể gặp lại nhau lần nữa, mang cậu thoát khỏi tình cảnh dầu sôi lửa bỏng, cũng có thể coi như báo đáp ân tình mà năm đó đối phương đã cứu hắn giữa lằn ranh sống còn.

Mặc dù chỉ là một hành động vô tình của đứa trẻ năm tuổi, nhưng đối với Tần Ức mà nói, đã thay đổi cuộc đời của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!