Chương 47: (Vô Đề)

Sau khi kết hôn với nhân vật phản diện tàn tật

- Lộc Thập

Edit: Una.

Beta: Mều.

Hắn phản ứng mạnh mẽ như vậy khiến Thẩm Từ chú ý, cậu không hiểu quay đầu lại: "Nói gì ạ?"

Tần Ức cảnh cáo nhìn Ôn Dao một cái, anh cố tình giả vờ không nghe thấy, nụ cười trên môi càng rõ nét hơn: "Em muốn biết anh Tần Ức của em làm thế nào phát hiện cậu ta có thể tự cử động không."

Thẩm Từ chớp chớp mắt: "Làm sao phát hiện ra?"

Tần Ức siết chặt ngón tay trên tay vịn của xe lăn, khuôn mặt càng trở nên khó coi hơn, gần như nghiến răng nghiến lợi "Ôn Dao!"

Ôn Dao sắc mặt không thay đổi, không vì sự đe dọa của Tần Ức mà nhượng bộ một chút nào, không nhanh không chậm mà tiếp tục nói: "Chiều hôm nay em không có ở nhà, đã xảy ra một chuyện khiến Tần thiếu sợ đến biến sắc."

Anh nói đến đây, Tần Ức đột nhiên quay xe lăn đi, rời khỏi hiện trường ngay lập tức.

Thẩm Từ nhìn thấy phản ứng kỳ lạ này của hắn, sự hiếu kỳ ban đầu bỗng nhiên trỗi dậy, rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến Tần thiếu sợ tái mặt?

Ngoại trừ lần cậu bị Tần Tiềm bắt cóc, còn chuyện gì nữa?

Thẩm Từ *không có lời giải thích, bất chợt trong đầu cậu lóe lên tia sáng, đưa ra một giả định táo bạo: "Chắc không phải là……con nhện của anh đã thoát ra ngoài chứ?"

"Nhện của anh không ra ngoài," Ôn Dao mỉm cười nói, "Nếu như nhện của anh mà ra, hắn chắc có lẽ sẽ không cử động đơn giản thế đâu, có khi phải đứng lên bỏ chạy rồi cũng nên."

Mặt Thẩm Từ ngơ ngác: "Rốt cuộc là sao ạ?"

"Chuyện là hôm nay khi hắn mở cửa sổ để thoáng gió, không cẩn thận để con nhện lọt vào, nhảy lên người hắn," Ôn Dao nhớ lại tình cảnh lúc đó vẫn còn muốn cười, "bản thân cậu ta ngay cả tự sát còn không dám, lại muốn gọi anh qua bắt nhện — — anh thấy nó cũng có chút dễ thương, nên giữ nó lại luôn."

"Nhện gì vậy?" Thẩm Từ rất tò mò, "Có phải là loại đặc biệt to, chân thì rất dài……gọi là gì

nhỉ?"

Thẩm Từ nhất thời không nhớ ra tên của con nhện, trong tâm suy nghĩ thứ duy nhất có thể làm Tần thiếu sợ hãi chỉ có thể là thứ trông rất đáng sợ này sao?

Ai ngờ Ôn Dao lắc đầu: "Em đi với anh."

Thẩm Từ đi theo anh lên lầu hai, đến phòng của Ôn Dao, thấy anh lấy từ bên cạnh bể kính nuôi nhện mang ra một chiếc hộp nhỏ, đúng hơn là cái hộp nhựa dùng để vận chuyển trước đó.

Anh mở hộp nhựa ra, bên trong không có con nhện chân dài nào trong trí tưởng tượng của Thẩm Từ, mà là một con nhện nhảy chỉ có kích thước bằng móng tay.

Thẩm Từ "......"

Không phải chứ.

Tần thiếu nhà cậu, ngay cả một con nhện nhỏ như vậy mà cũng sợ?

Hình tượng Tần Ức trong tâm trí Thẩm Từ lại một lần nữa bị đảo lộn, cậu vươn tay lấy cái hộp nhựa, thì thấy nhện nhảy bé tí trong hộp ngẩng đầu lên, giống như đang dùng cặp mắt to đó nhìn vào cậu.

Cảm giác mắt chạm mắt với loại nhện này rất kỳ diệu, cậu không nhịn được mà hỏi: "Em nghe nói thị lực nhện nhảy rất tốt, sẽ nhìn chăm chăm vào người quan sát, có thật không?"

Ôn Dao: "Hiện tại nó không phải đang nhìn chăm chăm vào em sao?"

Giọng của anh còn chưa hạ xuống, đã nhìn thấy bóng dáng của nhện nhảy bé nhỏ nhấp nháy, từ trong hộp nhảy thẳng lên tay của Thẩm Từ.

Thẩm Từ ngạc nhiên, nghĩ trong lòng vật nhỏ này đúng là không sợ người chút nào, cậu không chịu được mà đưa ngón tay ra, ngập ngừng tiếp cận con nhện, con nhện vậy mà cũng không bỏ trốn, thay vào đó lại xoay quanh trên ngón tay cậu một vòng, giơ hai chân trước lên chạm vào ngón tay cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!