Edit: Una.
Beta: Mều.
"Được," Tần Ức đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ, "Đêm nay ngủ chung với anh."
Được Tần Ức cho phép, tâm trạng Thẩm Từ trở nên tốt hơn, cậu dựa cả người mình lên người hắn, giống như động vật nhỏ nằm trên ngực chủ nhân.
Chợt cậu nhớ ra gì đó, ngẩng đầu lên hỏi: "Như thế này có đè lên xương sườn của anh không?"
Tần Ức có chút bất lực: "Không đè trúng, đã lành từ lâu rồi, anh không yếu ớt như vậy đâu."
Ngập ngừng, rồi lại bổ sung thêm: "Vả lại em cũng không nặng."
Thẩm Từ yên tâm hơn, cuộn cánh tay, nép mình trong vòng tay hắn để ấp ủ cơn buồn ngủ, ủ cả buổi, nhưng không thành công đi vào giấc ngủ.
Nửa tiếng sau, cậu có chút tủi thân mà nhìn Tần Ức, "Không ngủ được."
Tần Ức cũng không mấy ngạc nhiên khi cậu không ngủ được, dầu gì hiện tại cũng mới 9h, hắn nghĩ nghĩ, cảm thấy bây giờ Thẩm Từ rất cần được "dỗ dành", một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí hắn, "Phải rồi, anh có mua đồ ăn vặt cho em, có muốn xem thử không?"
"Đồ ăn vặt?" Thẩm Từ có chút bất ngờ, "Anh mua chúng cho em hả? Hay vẫn là quản gia mua?"
"Anh," Tần Ức nhấn mạnh một lần nữa, "Là anh mua cho em."
Thẩm Từ bỗng có hứng thú, không thèm ủ cơn buồn ngủ nữa, bò dậy chỉnh đèn sáng lên, tìm đồ ăn vặt trong phòng.
Bên cạnh bàn có hai thùng chuyển phát nhanh đã được khui sẵn, cậu không để ý phía này trước, nên không nhìn thấy.
Thẩm Từ đi tới mở thùng ra, thấy hai thùng nhỏ bên trong đầy ụ đồ ăn vặt, toàn là mấy món ăn vặt tương đối phổ biến trên thị trường, một thùng là vị cay mặn, gồm que cay với thịt khô, một thùng khác là vị chua ngọt, có nhiều loại hoa quả và hạt sấy khô.
"Đồ uống để trong tủ lạnh," Tần Ức nói, "Anh thấy em thích uống nước ướp lạnh, nếu không thích nước mát, thì cứ lấy ra."
Tủ lạnh?
Thẩm Từ quay đầu lại, mới phát hiện bên cạnh tường không biết từ khi nào đã xuất hiện một chiếc tủ lạnh mini, được kê trên tủ gỗ, độ cao vừa phải. Cậu mở tủ lạnh ra, nhìn thấy từng hàng đồ uống được sắp xếp rất ngay ngắn, sữa, sữa chua mọi thứ đều có sẵn, còn có nước soda mà cậu yêu thích nhất.
Ngoại trừ đồ uống, còn có thêm sô cô la.
Thẩm Từ thoáng kinh ngạc, nhất thời cảm động không diễn tả được — — ban đầu trong nhà không mua đồ ăn vặt, vì không ai có thói quen ăn hàng, Tần Ức ăn bữa chính thôi cũng đã rất vất vả rồi, đương nhiên sẽ không ăn những thứ này.
Bản thân cậu cũng không có đủ tiền để mua đồ ăn vặt tùy thích, mặc dù cậu giàu có sau khi xuyên sách, nhưng thói quen này đã thành lẽ tự nhiên, nên cũng không nghĩ đến việc ăn.
Bây giờ chúng được đặt trước mặt cậu, tất cả toàn là những thứ mà trước đây cậu thèm nhưng không nỡ mua.
Cậu nhìn vào những món đồ ăn vặt, hoàn toàn không biết nên bắt đầu ra tay từ đâu, lại nghe Tần Ức nói: "Không biết em thích ăn gì, cho nên chỉ mua mỗi thứ một ít, em ăn thử xem, thích cái nào thì nói anh biết, anh mua thêm."
Thẩm Từ gật đầu lia lịa, cuối cùng lấy lên một gói que cay, sắp sửa xé ra, lại nhớ ra điều gì đó: "Nhưng em đã đánh răng rồi."
"Ăn xong thì đánh lại cũng được."
Thẩm Từ cũng nghĩ như vậy, dù sao bây giờ vẫn còn sớm, ăn chút gì đó rồi ngủ không có gì ghê gớm, tâm lí không còn gánh nặng mà xé miếng que cay, nhưng cậu đã đánh giá quá cao khả năng ăn cay của mình rồi, vừa mới cắn một miếng xém bị cay ch ảy nước mắt.
Tần Ức trông thấy bộ dạng này của cậu, không nhịn được mà nói: "Cay quá thì đừng ăn nữa, đổi cái khác."
Thẩm Từ chưa bao giờ lãng phí thức ăn, đương nhiên sẽ không bỏ thừa, cộng với việc con người luôn có loại tâm lý càng cay càng muốn ăn, cậu vẫn kiên trì ăn hết gói que cay nhỏ này, cay lè lưỡi, hai má đỏ bừng, môi cũng ửng đỏ, nhanh chóng đi đến tủ lạnh lấy một hộp sữa.
Tần Ức thấy cậu không ăn được cay nhưng vẫn cố gắng ăn hết, quyết định lần sau không mua đồ ăn quá cay nữa.
Thẩm Từ uống hết hộp sữa, cuối cùng cũng thấy khá hơn, từ tốn lau dầu cay trên miệng, không dám lấy thêm miếng que cay nữa, quay sang chọn lấy gói thịt khô không cay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!