Chương 44: (Vô Đề)

Edit: Linh.

Beta: Mều.

______

Chú ý trước khi đọc: Từ giờ tui sẽ thay "Ca ca" thành "Tần Tần" ở một số câu thoại của Thẩm Từ. Mong bạn đọc rộng lượng chấp nhận, cảm ơn!

_____

Không tồn tại?

Hai người đồng thời khựng lại, Ôn Dao nhìn điện thoại của Tần Ức, kiểm tra lại dãy số, đúng không sai số nào.

Anh không tin ma quỷ đâu nha, lấy điện thoại của mình gọi lại một lần nữa, vẫn bị nhắc nhở số điện thoại không tồn tại.

"Số điện thoại bị xóa rồi?" Ôn Dao nhíu mày, "Tôi nhớ hình như bà ấy nói muốn đưa con gái rời khỏi thành phố Yến, có lẽ không muốn lại bị chủ nợ của Thẩm Triệu Thành quấy phá, dứt khoát đổi số điện thoại rồi."

"Còn cách liên lạc nào khác không?" Tần Ức lại hỏi, "Anh ở Thẩm gia làm vệ sĩ nhiều năm như vậy, không lẽ chỉ có một số điện thoại?"

"Cậu đợi chút," Ôn Dao mở WeChat ra, nhìn qua danh sách bạn bè, "Tài khoản đã bị xóa."

Vừa nói anh vừa tìm các ứng dụng mạng xã hội khác, không ngoại lệ, người này đã không còn trong danh sách bạn bè nữa.

Tần Ức để điện thoại xuống, giữa chân mày lộ ra vẻ mệt mỏi: "Đáng lẽ tôi nên liên lạc với bà ấy sớm hơn một chút—— Anh vừa mới nói Hướng Ngọc Mai đưa con gái rời khỏi thành phố Yến, con gái bà ấy mấy tuổi rồi?"

"Năm nay tám tuổi, học lớp 3 rồi."

Tần Ức gọi quản gia đến, bảo Ôn Dao cung cấp thông tin cá nhân của Hướng Ngọc Mai cho ông: "Đi tra xem, bà ấy dẫn theo đứa nhỏ, cho dù tất cả phương thức liên lạc bị xóa hết, thì cũng không thể nào bốc hơi khỏi thế gian được, con bé chắc chắn còn phải đi học, chỉ cần tìm ra trường học là có thể tìm được người."

"Vâng Tần thiếu, cậu yên tâm." Quản gia tốt bụng nhắc nhở, "Buổi trưa cậu không nghỉ ngơi, buổi tối nên đi ngủ sớm chút."

Tần Ức nhìn quản gia một cái, tựa như muốn trách ông nhiều chuyện, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, điều khiển xe lăn trở về phòng.

Tiếng nhạc từ phòng đàn truyền đến, nhưng kì lạ thay, tiếng đàn không thể khiến hắn tĩnh tâm lại ngay được, giữa mày vẫn còn nếp nhăn, ngón tay siết chặt trên tay vịn xe lăn cũng không buông ra.

Trong một năm Thẩm Từ bị bệnh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Bị bệnh gì, vì sao lại bị bệnh?

Dựa vào những thông tin biết được từ trước đến nay, gia cảnh thay đổi cùng với việc tâm trạng thay đổi từ khi bỏ học đàn thì có khả năng lớn nhất, nhưng từ bỏ dương cầm hẳn là do cậu tự nguyện, thực sự sẽ mang đến ảnh hưởng lớn như vậy sao?

Cửa phòng đàn liên thông với phòng ngủ không đóng chặt, hắn vươn tay nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn bóng người đang ngồi trước đàn.

Trong khoảng thời gian này, hắn thường xuyên giống như bây giờ, nghe và quan sát Thẩm Từ chơi đàn, hắn có thể cảm giác được đối phương thật sự có niềm đam mê đối với dương cầm, gần như là thành kính, mỗi lần ngồi trước đàn đều cực kì tập trung, vô cùng nhập tâm, chắc chắn không phải là kiểu chỉ thích đàn một chút mà có thể đạt được.

Nếu như nói lúc trước đúng là cậu tự nguyện từ bỏ dương cầm thật, vậy còn có thể lại một lần nữa tìm về sự nhiệt huyết như vậy ư?

Tần Ức càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, rốt cuộc không nhịn được mà cắt ngang Thẩm Từ đang luyện đàn, gọi: "Thẩm Từ."

"…… Hửm?" Thẩm Từ vội vàng dừng lại, quay đầu, có hơi kinh ngạc nhìn hắn, "Sao vậy?"

"Em lại đây, anh có việc muốn hỏi em."

Thẩm Từ mờ mịt đứng dậy, thầm nghĩ chuyện gì mà làm bộ nghiêm túc quá vậy, trước kia Tần Ức chưa bao giờ cắt ngang trong lúc cậu luyện đàn, đã xảy ra chuyện gì rồi?

Cậu đi đến trước mặt đối phương, thấy hắn xoay xe lăn, duỗi tay chỉ chỉ mép giường: "Ngồi đi."

……Phải ngồi xuống mới nói được sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!