Chương 43: (Vô Đề)

Sau khi kết hôn với nhân vật phản diện tàn tật — Lộc Thập.

Edit: Linh

Beta: Mều.

_______________

Thẩm Từ đáp lại một tiếng, nhưng mãi chẳng chịu đi, ôm cánh tay Tần Ức không định buông ra, cả người dựa vào trong lòng hắn, vùi đầu vào hõm vai đối phương.

Tần Ức có hơi bất đắc dĩ, muốn đẩy cậu ra nhưng lại không đành lòng, đành phải tiếp tục duy trì tư thế này: "Sao vậy, đau lòng cho anh sao?"

Thẩm Từ khó chịu "Ừm" một tiếng, hít hít cái mũi, Tần Ức quay đầu lại: "Không phải chứ, em khóc à? Anh còn chưa nói đau mà em đã đau giúp anh trước rồi."

"…… Không khóc," Thẩm Từ buông hắn ra, đôi mắt hơi đỏ, giống như là cố kìm nén giọt nước mắt chực trào ra, cậu cụp mắt xuống, tâm trạng rõ ràng là đang không vui, "Từ trước đến nay anh chưa bao giờ chủ động nói với em về tình hình của anh, lần nào em cũng phải hỏi anh cả."

"Bởi vì không có gì để nói," Tần Ức bảo, "Anh càng nói nhiều, em lại càng lo lắng cho anh, đúng không? Lúc nào cũng nói với em là anh khổ sở ra sao, như thể cố ý lừa gạt sự thương hại của em vậy."

"Không phải đâu!" Thẩm Từ nhíu đôi lông mày thanh tú, có vẻ rất không vui, "Chúng ta đã kết hôn rồi, đương nhiên phải càng hiểu rõ nhiều hơn về đối phương chứ."

"Vậy thì cũng không thể mình em đơn phương hiểu rõ anh được," Tần Ức chuyển trọng tâm mà không một dấu vết, "Em cũng không nói với anh tình hình của em mà? Chẳng hạn như ba em đối xử với em không tốt, rõ ràng em thích dương cầm, vậy tại sao lại từ bỏ, chẳng hạn như lúc ông ta bán dương cầm của em, rốt cuộc là em cam chịu hay phản đối —— lần nào anh cũng chỉ có thể hỏi Ôn Dao về hình hình của em, từ trước đến nay em chỉ kể với anh những chuyện tốt, không nói chuyện xấu, thế này mà cũng gọi là hiểu biết lẫn nhau sao?"

"Em……" Thẩm Từ lập tức nghẹn họng, lần đầu tiên cảm thấy tài ăn nói của Tần thiếu rất tốt, có thể khiến cậu á khẩu, không nói nên lời.

Cậu áy náy nhìn đi chỗ khác: "Em đã vạch rõ giới hạn với ông ta rồi, không muốn nhắc đến ổng nữa."

Cái này không phải là cậu không muốn nói mà.

Chịu thôi, chính cậu cũng không biết, chuyện bị ép bỏ học dương cầm, là do lần trước gọi video với dì Hướng nên mới biết được, lúc trước cậu vẫn cho rằng nguyên chủ không muốn học.

Tần Ức: "Lại chẳng hạn như, em ở trường có thật là không bị người ta bắt nạt không? Hôm nay anh gọi điện cho thầy chủ nhiệm của các em, biết được trong lớp có vài bạn học thái độ này nọ với em, sáng nay còn vì chuyện đồng phục mà biểu hiện rất khó chịu—— những việc này em có nói với anh không?"

Thẩm Từ mím môi, không dám hé răng.

Tần Ức thế mà lại gọi điện cho thầy chủ nhiệm……

Cùng lắm thầy chủ nhiệm chỉ nhắc đến chuyện đồng phục, hôm nay bọn Lưu Siêu bàn tán về cậu, chắc không bị thầy phát hiện ra đâu nhỉ? May mà lúc đó trong lớp không có mấy người, cậu không muốn những lời ác ý như vậy bị Tần Ức biết được.

Ánh mắt cậu mơ hồ bất định, dạo quanh một hồi, cuối cùng lại rơi trên người Tần Ức, nhỏ giọng biện hộ cho mình: "Đó là bởi vì…… không muốn những chuyện nhỏ này ảnh hưởng đến tâm trạng của anh, rồi thì ảnh hưởng việc nghỉ ngơi, bây giờ anh cần phải hồi phục cho tốt."

"Vậy anh không nói chuyện của anh cho em, cũng bởi vì hiện tại, nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu của em là đối phó với kì thi đại học, anh cũng không muốn ảnh hưởng đến tâm trạng của em, rồi thì làm phiền em học hành và luyện đàn —— có gì không đúng sao?"

Thẩm Từ: "……"

Hình như cậu không thể nói lại Tần Ức thật.

Bầu không khí nhất thời lâm vào bế tắc, đúng lúc này, Ôn Dao từ tầng hai đi xuống, trên mặt anh mang theo ý cười không rõ, mạnh mẽ xen vào giữa hai người đang nói chuyện kia: "Các cậu không ăn cơm à? Vậy tôi đây đi ăn trước nhá."

Tần Ức kịp thời bắt được bậc thang để xuống dưới, ngang ngược kết thúc cuộc "tranh chấp" với Thẩm Từ: "Được, đi ăn cơm trước."

Bàn ăn trong phòng là bàn hình chữ nhật dành cho tám người ngồi, Ôn Dao tự giác chiếm một vị trí cách bọn họ rất xa, cả người tràn ngập ý thức giác ngộ cao cả "Thề sống chết không làm bóng đèn".

Toàn bộ quá trình anh một mình ăn cơm, kiên quyết không thèm cho đôi cẩu nam nam bên kia nửa ánh mắt, làm bộ không nghe thấy hai người đang nhường nhịn nhau trong vô nghĩa.

Đúng là không dễ gì mà kiên trì cho đến lúc ăn xong, đợi Thẩm Từ đi luyện đàn rồi, anh mới quay đầu lại, nói với đứa em trai mỗi ngày càng nhìn lại càng thấy ngứa mắt này của mình: "Chúc mừng cậu, hảo cảm của Tiểu Từ đối với cậu lại tăng thêm rồi."

Giọng điệu của anh mang theo mười phần ý vị "Ôn Dao âm dương quái khí", nhưng ngoài dự đoán, Tần Ức không như lần trước trả lời ngay, mà trầm mặc ngồi trên xe lăn, không nói lời nào.

Ôn Dao kỳ lạ nhìn hắn một cái: "Sao không nói câu nào thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!