Chương 40: (Vô Đề)

Edit: Linh.

Beta: Mều.

Trên giao diện hiện ra rất nhiều kết quả tìm kiếm, hắn thuận tay bấm vào một trang "Tổng hợp các cách dỗ người khác vui vẻ", nhìn thấy màn hình toàn những câu thả thính.

Hắn càng xem càng cau mày, cảm thấy nếu mình mà nói mấy lời tình cảm này cho Thẩm Từ nghe, có thể dỗ được cậu hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ bị cho là bệnh tâm thần đã nặng thêm.

Hắn nhanh chóng thoát ra, lại bấm vào một trang khác, nhìn thấy nội dung viết "Dỗ người khác vui vẻ không nhất thiết phải dùng ngôn từ, cũng có thể dùng hành động thiết thực, ví dụ như dẫn anh ấy/cô ấy đi xem phim……"

Xem phim, cái này không làm được.

"…… Hoặc là mua cho anh ấy/cô ấy thứ gì đó, quần áo, giày dép……"

Quần áo đã có nhiều rồi, Thẩm Từ hình như ngoài dương cầm ra thì không thích gì khác, dụng cụ thể thao không cần thiết, máy chơi game thì bây giờ không thích hợp để tặng… cũng không thể tặng tài liệu học tập.

"…… Còn có đồ ăn vặt, hầu hết mọi người đều không thể từ chối đồ ăn vặt."

Đồ ăn vặt?

Ngoài bánh kem chocolate, Thẩm Từ còn thích ăn cái gì nữa?

Lần trước Ôn Dao nói cậu không có gì là không thích ăn, vậy hắn cứ tùy tiện mua cái gì đi nhỉ?

Hắn đang muốn chuyển qua phần mềm để chọn đồ ăn vặt, bỗng liếc thấy màn hình điện thoại của Thẩm Từ ở bên cạnh còn chưa tắt, giao diện dừng lại ở khung chat của WeChat, Phùng Việt lại gửi đến một tin nhắn.

Hắn có chút bực bội mà cau mày, thuận tay cầm điện thoại lên, bấm mở tin nhắn thoại kia, nghe thấy Phùng Việt nói: "Tiểu Từ, mười vạn kia tôi đã chuyển qua cho cậu rồi."

Năm lần bảy lượt nghe thấy hắn ta gọi như vậy, Tần Ức rất không vui, dùng điện thoại Thẩm Từ gửi lại luôn cho hắn một tin nhắn thoại: "Sau này không được gọi em ấy là "Tiểu Từ" nữa."

Phùng Việt: [ Vâng vâng vâng, tôi cũng đổi avatar rồi, Tần thiếu ]

Tần Ức làm mới giao diện, nhìn thấy đối phương đã đổi mới avatar, lúc này lông mày mới giãn ra: [ Sau này ngoài tiền ra, không cần liên lạc với em ấy nữa. ]

Phùng Việt: [Hiểu, hiểu rồi ạ. ]

Tần Ức vừa gửi xong tin này thì nghe thấy cửa phòng đàn lại mở ra, Thẩm Từ từ bên trong ló đầu vào thăm dò: "Anh ơi, anh vừa mới gọi em à?"

"Không," Tần Ức tắt màn hình điện thoại rồi đưa cho cậu, "Em quên cầm."

"Ò."

Thẩm Từ vội vàng lấy điện thoại, quay lại phòng đàn, phát hiện đoạn tin nhắn thoại Tần Ức gửi cho Phùng Việt trên WeChat, cậu bấm vào nghe, nhịn không được hơi cong khóe môi.

Tính chiếm hữu này của Tần thiếu thật đúng là rất được luôn, không chỉ dành "Ca ca" thành xưng hô độc quyền, mà ngay cả "Tiểu Từ" cũng không cho người khác gọi.Hôm nay xin nghỉ ở nhà một ngày, đương nhiên Thẩm Từ phải chăm chỉ luyện đàn, cả buổi chiều cậu ngâm mình trong phòng đàn.

Ngược lại buổi trưa Tần Ức chợp mắt được một lát, có thể bởi vì có tiếng đàn làm bạn, hắn ngủ tương đối yên ổn, giải tỏa rất nhiều mệt mỏi do đêm qua mất ngủ.

Sau khi tỉnh giấc, hắn thấy hơi khát nước, thì điều khiển xe lăn rời khỏi phòng, vào phòng bếp tìm chai nước soda mà Thẩm Từ uống buổi sáng, lại thử vặn nắp chai, phát hiện vẫn vặn một cái là mở ra được.

…… Tiểu Từ nhà hắn thật sự đã yếu ớt đến mức nắp chai cũng không thể mở được sao?

Hắn cầm chai nước soda đi qua phòng khách, nghe thấy tiếng động ở cổng —— Ôn Dao xách theo vali quay lại.

Hai người mắt chạm mắt, Ôn Dao mở miệng trước: "Thẩm Từ đâu?"

"Đang luyện đàn."

Biết Thẩm Từ không ở bên cạnh, Ôn Dao lập tức hơi híp mắt lại, nhìn chai nước soda trong tay hắn: "Ngon không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!