Chương 4: Tần Thiếu Đối Tốt Với Cậu Ấy Quá A!

Editor: Nguyệt Tịnh Quân.

_______Chưa beta____.

truyện ngôn tình

Thẩm Từ xoay người.

Liền thấy chiếc xe lăn quen mắt không biết là từ khi nào đã dừng trước cửa phòng đàn.

"Tần thiếu, làm sao.... sao mà hôm nay anh lại dậy sớm như vậy?" Thái dương người đàn ông đổ mồ hôi hột, thái độ phách lối ban nãy hoàn toàn biến mất, khúm núm nói, "Cảm thấy thân thể đã khá lên rồi sao?"

Tần Ức ngồi trên xe lăn, khuôn mặt tái nhợt phá lệ âm lãnh, hắn rõ ràng không nói gì, trên thân lại lộ ra khí thế áp bách vô hình, làm cho nam nhân trước mặt co lại một đống run rẩy, không dám cùng hắn đối mặt.

Thẩm Từ lui lại một bước, nín thở ngưng thần.

Tần Ức cũng không nhìn qua cậu, chỉ trầm mặc nhìn chăm chú lên người trước mặt, dường như đang chờ hắn ta giải thích lý do trận ồn ào ban nãy.

Mồ hôi lạnh trên thái dương nam nhân chảy càng ngày càng nhiều, cả người gần như phát run, bất chấp ngẩng đầu, cắn răng nói: "Tần thiếu, anh nói không thích người khác đụng vào đồ của anh, tên Thẩm... Thẩm tiểu thiếu gia vừa mới sờ vào đàn của anh, em sợ anh tức giận, nên mới ngăn cậu ta lại, em..."

Thẩm Từ nhíu mày: "Tôi không có chạm vào đàn."

Tần Ức giống như là không nghe thấy cậu giải thích, ánh mắt y nguyên dừng ở trên người nam nhân kia, thần sắc hắn càng thêm âm trầm, đôi môi không chút huyết sắc khẽ mở, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn, xen lẫn tức giận lạnh lẽo: "Đồ của tôi từ lúc nào đến phiên cậu khoa tay múa chân?"

"Tần thiếu!" Nam nhân lập tức quỳ rạp xuống đất, "Em là đang sợ đàn của anh bị chạm hư!"

Nhiều lần đề cập đến "đàn" dường như Tần Ức càng thêm không vui, mi tâm nhíu chặt, ngón tay đặt hờ trên xe lăn nắm chặt lại, cả giận nói: "Cút!"

Thân thể nam nhân cứng đờ, biết mình đây lại làm Tần thiếu tức giận, không dám nói nhiều thêm một câu, đứng dậy liền ngoan ngoãn mà "cút".

"Tôi nói cút, " Tần Ức lạnh lùng liếc hắn ta một cái, "là cút khỏi Tần gia, vĩnh viễn biến khỏi mắt tôi."

"...! Tần thiếu!" Nam nhân kinh ngạc quay đầu, "Em biết sai thật rồi, xin anh cho em một cơ hội!"

"Đừng để tôi nói lại lần thứ hai."

Sắc mặt nam nhân hết xanh rồi lại trắng, thái dương nổi gân xanh, hắn ta hung tợn trừng Thẩm Từ một cái, không quay đầu lại mà ra khỏi phòng.

Thẩm Từ cảm thấy mình oan uổng ghê luôn, cái này rõ ràng là hắn ta tự tìm, thế mà không biết xấu hổ còn to mắt trừng cậu, loại này sau lưng Tần Ức thì diễu võ giương oai, trước mặt thì khúm na khúm núm, nên sớm cút mới tốt.

Cậu đang nghĩ lung tung, chợt thấy Tần Ức điều khiển xe lăn định rời khỏi, vội vàng muốn gọi hắn lại, nói một câu cảm ơn, nhưng chưa kịp mở miệng thì xe lăn bỗng nhiên dừng lại, nam nhân ngồi trên xe lăn đưa lưng về phía cậu, thanh âm hắn khàn khàn: "Cậu thích dương cầm?"

Thẩm Từ sững sờ, liều mạng gật đầu, lại nghĩ tới đối phương đưa lưng về phía mình không nhìn thấy, đành phải mở miệng: "Rất thích."

Giọng điệu thiếu niên ngoan ngoãn, lộ ra sự trong sáng sạch sẽ của lứa tuổi này.

Tần Ức không nói gì, ngón tay thon dài tái nhợt thao tác tay cầm điều khiển xe lăn rời khỏi phòng đàn.

Thẩm Từ: "..."

Lại đi rồi?

Cậu có chút mê mang đứng tại chỗ, ngẩng đầu lên thì thấy quản gia không biết đã đứng đây từ khi nào, như có lỗi mà nhìn cậu cười nói: "Thật xin lỗi, Tần thiếu vừa rồi...! có làm cậu sợ không?"

Thẩm Từ "A" một tiếng: "Không có ạ."

Bị doạ sợ thì không có, chẳng qua cảm thấy có chút kỳ quái.

Cậu biết Tần Ức hỉ nộ vô thường, nhưng thái độ rồi của hắn... từ đầu đến cuối không liếc cậu lấy một cái, nhưng lại trước khi đi còn hỏi cậu có phải là thích dương cầm không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!