Chương 38: (Vô Đề)

Sau khi kết hôn với nhân vật phản diện tàn tật

- Lộc Thập.

Trích đoạn kết chương 37 + chương 38:

Edit: Linh.

Beta: Mều.

[Thẩm Từ uống mấy ngụm soda rồi đưa chai nước cho hắn, Tần Ức không lấy: "Anh không khát, em uống một mình đi."

Đột nhiên Thẩm Từ cúi người hôn lên môi hắn, giống như thưởng cho hắn vì đã giúp cậu mở nắp chai ra vậy.

Hô hấp của Tần Ức như ngừng lại, trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn kì lạ, nhưng lại không hài lòng với mùi vị như chuồn chuồn lướt nước này, ma xui quỷ khiến duỗi tay túm chặt cậu, bắt cậu ngồi lên đùi mình, mạnh mẽ làm nụ hôn sâu hơn.]

Thẩm Từ lập tức kinh ngạc.

Trước đây cậu chưa bao giờ dám trực tiếp ngồi lên đùi đối phương, sợ sẽ làm hắn bị thương, lúc này bị hắn lôi kéo, không khỏi giãy giụa, có chút hoảng sợ mà né tránh: "Anh không đau sao?"

"Không đau," Tần Ức khẽ nhíu mày, hình như không quá hài lòng khi cậu cứ giãy giụa, bàn tay đang giữ gáy cậu siết chặt hơn, "Đừng lộn xộn."

Thẩm Từ đành phải ngồi yên, chỉ cảm thấy bị Tần Ức bắt ngồi trên đùi, bị hắn ôm trong lòng, bị ôm eo, ôm gáy này mang đến cảm giác "bị khống chế" rất mãnh liệt.

Ôn Dao nói không sai, người đàn ông trước mặt này có d*c vọng khống chế rất mạnh, này có thể là được thừa hưởng từ Tần gia, d*c vọng khống chế của Tần Tiềm mãnh liệt đến mức bi3n thái, Tần Ức thì không rõ ràng như vậy, có thể do tai nạn mà d*c vọng khống chế này bị giảm một nửa.

Nhưng ở một vài điểm nào đó vẫn có thể nhìn ra, ví dụ như không cho người khác động vào đồ trong biệt thự, không ai được khoa tay múa chân với "đồ" của mình, lúc hôn môi mặc dù không phải hắn chủ động, nhưng nhất định phải đảo khách thành chủ.

Tuy nghe có hơi đáng sợ, nhưng Thẩm Từ cũng không quá kháng cự cảm giác bị khống chế này, thật ra cậu hy vọng Tần Ức có thể mau chóng đứng dậy được, tiếp xúc với những thứ thú vị hơn, đừng để hắn phải bó tay bó chân như vậy, chỉ dừng lại ở việc hôn môi, còn phải cẩn thận nâng niu không làm hắn bị thương.

Dường như đã lâu lắm rồi cậu chưa trải qua cảm giác được yêu thương, giống như nguyên chủ có thể ỷ lại vào Ôn Dao, cậu cũng muốn có người mà mình có thể ỷ lại vô điều kiện.

Không nhất định phải người thân, cũng có thể là người yêu.

Thẩm Từ nhắm mắt lại, chú tâm hôn.

Cậu chậm rãi điều chỉnh hô hấp, thích ứng với tiết tấu của đối phương, không dừng lại nửa chừng như lúc trước, cho đến khi Tần Ức tự tách ra, cậu mở mắt ra một lần nữa, trong ánh mắt còn có chút mê mang.

Hơi thở hai người quấn quýt, trong không khí như phảng phất một mùi hương khiến người ta mê loạn, bàn tay của Tần Ức đang giữ sau gáy cậu đột nhiên chuyển xuống, đặt lên vai rồi gắt gao ôm cậu vào trong ngực, tựa đầu lên vai cậu.

Thẩm Từ dần dần tỉnh táo lại, chỉ cảm thấy hơi thở đối phương gấp gáp, không ngừng phả vào da thịt của cậu, mang đến cảm giác ấm áp và ẩm ướt kì lạ.

Trạng thái hiện tại của Tần Ức hình như có chút không đúng.

Nhưng cụ thể là không đúng chỗ nào cậu cũng không nói được, đành phải đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt tóc hắn.

Tần Ức bị cậu chạm vào, thân thể mềm nhũn, Thẩm Từ nghe thấy hắn thấp giọng th ở dốc một hơi, ngay sau đó chỗ xương quai xanh đau nhói, thế mà lại bị hắn nhẹ nhàng cắn lên.

"Ư…"

Thẩm Từ không nhịn được mà kêu một tiếng, thân thể khẽ run lên, phần da bị hắn cắn truyền đến cảm giác ngứa ran, mang theo loại nhiệt độ không tên cùng với đau nhức, nháy mắt khiến thân thể cậu tê dại, không động đậy được nữa.

Không hiểu sao cậu thấy eo có chút mềm nhũn, sắp ngồi không yên, nhịn không được mà lên tiếng cầu xin: "Anh ơi! "

Tần Ức lập tức nhả ra, giống như vừa mới tỉnh mộng, ngay tức khắc từ hõm vai ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy trên xương quai xanh trắng nõn ửng hồng của thiếu niên đã bị hắn cắn thành một nùi dấu răng.

"…… Xin lỗi," Tần Ức dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa, lại không thể làm dấu răng nhanh chóng biến mất, đành phải hôn dấu răng kia lần nữa, thấp giọng hỏi, "Đau không?"

"Hổng sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!