Edit: Linh.
Beta: Mều.
_________
Tần Ức có chút bất đắc dĩ, đưa tay giúp cậu sửa mái tóc đã sấy khô, vẫn có hơi lo lắng: "Tự mình học không sao chứ?"
"Không sao hết, anh yên tâm đi, em rất am hiểu tự……"
Thẩm Từ đang nói giữa chừng đột nhiên dừng lại, tự hỏi bản thân cậu đang muốn nói cái gì, rất am hiểu việc tự học?
Tại sao cậu lại có ấn tượng này về bản thân mình nhỉ?
Cậu hơi bối rối, lại nghe thấy Tần Ức "hửm" một tiếng, hình như không nghe rõ cậu vừa mới nói gì.
Thẩm Từ vội hoàn hồn lại: "À, ý em là mấy môn văn hóa thì không có vấn đề gì, em đã tra thang điểm của đại học Yến thị mấy năm trước rồi, yêu cầu với mấy môn văn hóa không cao lắm."
"Em tự tin vậy là tốt rồi," Tần Ức không kiên trì hỏi nữa, "Ngày mai không đi học, vậy ở nhà luyện đàn đi."
"Dạ."
Cậu vốn định mỗi ngày tan học về luyện đàn, Nhất trung Yến Dương không yêu cầu học sinh ngoại trú phải học tiết tự học buổi tối, bình thường tan học về đến nhà cũng đã 6 giờ chiều, chỉ cần cậu hoàn thành bài tập nhanh một chút, buổi tối ít nhất có thể luyện đàn hai, ba tiếng đồng hồ.
Nhưng hôm nay bị Tần Tiềm quấy rối, kế hoạch tan thành mây khói.
Vừa nghĩ đến Tần Tiềm, Tần Ức hình như cũng đang nghĩ đến ông ta, giọng điệu có chút do dự: "Không muốn đi học, là vì chuyện xảy ra lúc tan học hôm nay sao?"
Thẩm Từ hít một hơi thật sâu.
Cậu ngẩng đầu lên, thấy trong mắt Tần Ức lộ ra vẻ xấu hổ: "Em yên tâm, mấy chuyện như vậy từ nay về sau sẽ không xảy ra nữa, đừng vì vậy mà sợ đi học."
"……Em không sợ," Thẩm Từ ôm lấy cánh tay hắn, "Em chỉ đang tức thôi, ông ta dựa vào đâu mà nói anh như vậy, ông ta là gì chứ, cho dù ổng rất tốt đi, thì cũng không thể nói mấy lời khó nghe như vậy để công kích anh, ông ta còn là người chắc? Cũng xứng làm cha sao?"
Thẩm Từ nói, dần dần trở nên kích động: "Em còn tưởng rằng ba em đã đủ khốn nạn rồi, không ngờ là còn có người khốn nạn hơn, bây ngờ nghĩ lại em vẫn thấy hối hận, sao lại dùng nước ấm tạt ổng nhỉ, đáng ra em phải tạt nước sôi mới đúng!"
Tần Ức nhìn bộ dạng đầy phẫn nộ này của cậu, tâm tình vốn đang nặng trĩu bỗng thả lỏng rất nhiều, hắn còn xoa đầu Thẩm Từ: "Nếu lần sau gặp lại, em lấy nước sôi tạt ông ta."
Thẩm Từ hừ một tiếng: "Thôi bỏ đi, em không muốn nhìn thấy mặt ông ta, ổng không xứng được giống anh."
Ngay cả câu "Cha giống con trai" còn nói ra được, có thể thấy cậu thực sự tức giận.
Tần Ức miễn cưỡng chấp nhận câu "Tức giận nên không muốn đi học", cuối cùng rút tay lại: "Ngủ ngon."
Thẩm Từ tắt đèn đầu giường, căn phòng chìm vào bóng tối, trong bóng tối, cậu lại ôm hắn, thì thầm: "Ngày mai có thể dậy muộn, ngủ nhiều chút đi."
"Ừm."Sự thật chứng minh, Tần Ức dù muốn cũng không thể dậy sớm được, có lẽ do chứng trầm cảm phát tác, đêm đó hắn mất ngủ, mặc dù đi ngủ sớm nhưng ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, mãi đến 3 giờ sáng mới hoàn toàn ngủ say.
Hơn 8 giờ Thẩm Từ tỉnh dậy, thấy hắn vẫn còn ngủ, không nỡ quấy rầy, một mình cậu rửa mặt ăn cơm trước.
Tối hôm qua cậu đã xin phép thầy chủ nhiệm—— bởi vì tình huống đặc thù của cậu, trước khi khai giảng, Tần Ức đã đánh tiếng trước với nhà trường rồi, chỉ cần xin nghỉ thì giáo viên sẽ đồng ý, cho nên thầy chủ nhiệm cũng không hỏi gì thêm, chỉ bảo cậu ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.
Chắc thầy Thường cho là cậu bị ốm, nhưng thực ra Thẩm Từ còn đang nhảy nhót tung tăng, chỉ có vết thương trên cổ tay ngày hôm qua bị Tần Hạo nắm chặt hơn một chút, hôm nay chuyển thành màu xanh xanh tím tím, cậu lo lắng nhìn chằm chằm hồi lâu, muốn tìm cách để che lại.
Sáng sớm, Ôn Dao đến Tần gia, được quản gia mời vào ăn sáng, lúc này anh cùng Thẩm Từ xem xét vết thương trên cổ tay cậu, tốt bụng đề nghị: "Anh khuyên em đừng che, dù có che thì em ở cùng Tần Ức cả ngày, sớm muộn gì cũng bị phát hiện, nếu như bị cậu ta phát hiện, chắc chắn sẽ không vui."
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng Thẩm Từ luôn cảm thấy cụm từ "Ở cùng với Tần Ức" có chút kì lạ, cậu nhìn Ôn Dao, thầm nghĩ, hiện tại Tần Ức có lẽ đang trong giai đoạn phát tác trầm cảm, không nên chọc vào hắn thì hơn.
Vì thế cậu từ bỏ ý định này, nhờ Ôn Dao giúp phun một ít thuốc Vân Nam bạch dược, thầm nghĩ chắc Tần Ức không có cách nào bắt bẻ cậu rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!