Chương 35: (Vô Đề)

Edit: Linh.

Beta: Mều.

______________

"À…Được." Thẩm Từ đành không nói nữa, dìu hắn ngồi lại lên xe lăn, "Anh ăn trước đi, em đi lấy canh."

Tần Ức ngồi vào bàn, nhìn mâm cơm phong phú đủ màu sắc, thật ra không có khẩu vị nhưng hắn vẫn cầm đũa lên, ép mình ăn.

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng Tần Tiềm nói không sai.

Nếu như ngay cả Thẩm Từ cũng không bảo vệ được, vậy hắn đúng là đồ vô dụng.

Chỉ trong chốc lát, Thẩm Từ bưng canh từ trong bếp quay lại, lấy cho hai người mỗi người một bát, ngồi xuống đối diện với Tần Ức, nói:

"Ca ca, anh không thử cách khác để liên lạc với mẹ anh sao?"

Tần Ức dừng đũa, húp một ngụm canh rồi gắp đồ ăn vào miệng: "Không phải không liên lạc được, mà là không thể gặp được, chỉ có thể gọi điện, nhắn tin, hoặc video call nói chuyện phiếm.

Nhưng viện điều dưỡng sẽ hạn chế bà ấy tiếp xúc với thế giới bên ngoài, chỉ có thể làm mấy việc này trong khoảng thời gian cố định.

Mấy năm nay anh cũng từng liên lạc với bà ấy nhiều lần, nhưng bà ấy chưa bao giờ ám chỉ mình muốn ra khỏi đó."

Hắn thở dài, nhẹ nhàng nói: "Anh cũng từng thử qua rất nhiều cách, đe dọa dụ dỗ thậm chí báo cảnh sát, nhưng đều không có kết quả, cảnh sát cũng không quan tâm đ ến loại chuyện này, bởi vì không có chứng cứ chứng minh bà ấy bị ngược đãi ở viện điều dưỡng, ngược lại bà ấy còn được chăm sóc chu đáo cẩn thận, anh không được phép gặp bà ấy, chỉ vì sợ anh ảnh hưởng đến cảm xúc và cản trở việc điều trị của bà ấy."

"Mọi người đều thấy ở viện điều dưỡng rất tốt, là nơi mà bệnh nhân tâm thần nên đến, anh muốn bà ấy ra ngoài chỉ là cho bà ấy cơ hội giải thoát, mà ở nơi đó người ta sẽ để bà ấy sống tốt, kể cả khi bà ấy không bao giờ hồi phục cũng sẽ không từ bỏ việc trị liệu, giữa việc "để bà ấy sống" với "để bà ấy chết", chỉ có anh chọn vế sau, cho dù bà ấy sống phải chịu đau khổ thế nào thì cũng không có ai đứng về phía anh."

Thẩm Từ không nói nên lời.

Quả thật, nếu là cậu, cậu cũng sẽ không để bà chết, con người vốn luôn ảo tưởng, cảm thấy chỉ cần còn sống thì còn hi vọng, chết rồi thì không còn gì cả.

"Lần cuối cùng anh liên lạc với bà ấy là trước khi bị tai nạn xe," Tần Ức gắp rau vào chén mình, "Lúc đó anh hỏi bà ấy còn muốn rời khỏi viện điều dưỡng nữa không, bà ấy nói với anh là không muốn, bà ở nơi đó rất tốt, bảo anh sau này đừng hỏi mấy câu như vậy nữa."

Hắn cười tự giễu: "Anh không hiểu được bà, giống như khi còn nhỏ, anh không hiểu tại sao bà lại muốn đập phá cây dương cầm mà bà mua cho anh, bây giờ cũng giống như vậy, không hiểu được tại sao bà ấy không muốn rời đi, là thật sự muốn như vậy hay là đã bị tẩy não, hoặc có thể đã hoàn toàn tuyệt vọng —— tóm lại, anh đã tận sức với bà ấy rồi."

Thẩm Từ có thể nghe ra trong giọng nói của hắn có chút mệt mỏi, bỗng nhiên nuốt không trôi.

Có một đôi cha mẹ như vậy, lớn lên trong hoàn cảnh gia đình như thế, từ nhỏ đến lớn rốt cuộc Tần Ức đã trải qua bao nhiêu chuyện khó tưởng tượng nổi?

Tần Ức không nói tiếp nữa, mạnh mẽ kết thúc chủ đề này: "Ăn cơm đi."

Thẩm Từ mím môi: "Dạ."

Cậu có chút hối hận vì nói đến chủ đề này trong bữa ăn, thức ăn trong miệng cũng không còn ngon nữa, vừa ngước mắt lên thì thấy Tần Ức cau mày, cầm chén cơm đưa lên miệng, ăn cơm trông như đang phải chịu tra tấn vậy.

Cậu đã từng lo lắng rằng Tần Ức không thích ăn cơm, liệu có phải kén ăn hay không, Lục Hành nói hẳn là chưa tới mức đó, chỉ là không muốn ăn, ăn thì vẫn sẽ ăn nhưng rất ít.

Hai tháng nay, ngày nào cậu cũng ăn cơm với Tần Ức, tình hình theo thời gian cũng thuyên giảm, nhưng hôm nay bị Tần Tiềm ảnh hưởng, nỗ lực của hắn dường như lại trở nên vô ích.

Trong lòng Thẩm Từ có chút bế tắc, nhìn hắn ăn vất vả như vậy, cuối cùng nhịn không được, nói: "Nếu không ăn được, vậy thôi đi."

Tần Ức dừng một chút, lại nói tiếp: "Không cần, anh có thể ăn hết."

Ép bản thân ăn hết?

Nếu coi việc ăn uống là gánh nặng thì dù món ăn có ngon đến đâu, trạng thái tinh thần như vậy sao có thể hồi phục được?

Trong lòng Thẩm Từ càng thêm bế tắc, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ thấy Tần Ức quả thật ăn hết cơm trong chén, còn uống hết canh mà cậu bưng vào cho hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!