Chương 34: (Vô Đề)

Edit: Mều.

________

Nhắc nhở nhẹ nhàng: Tức quá thì chửi, nhưng phải chửi cho văn hoá, đừng văng bậy văng bạ, nho~

________

Cả người Tần Ức cứng đờ.

Hơi thở ấm áp của Thiếu niên cứ như vậy mà xâm nhập vào thế giới của hắn, mạnh mẽ mà dịu dàng, xúc cảm mềm mại trên môi làm đại não bãi công, bị ép chú tâm với việc trước mắt.

Hắn theo bản năng mà ôm lấy đối phương, ngón tay lạnh lẽo siết chặt eo cậu, vòng eo thiếu niên rất nhỏ, lại vô cùng ấm áp, độ ấm cách một tầng vải áo đồng phục truyền qua người hắn.

Cái gọi là "Mười ngón tay nối liền với trái tim"(*), độ ấm kia tựa như thẩm thấu qua đầu ngón tay, theo máu truyền thẳng vào đáy lòng hắn, nơi đó vốn dĩ bao trùm bởi sương lạnh gió rét, trong tích tắc dần tan biến, để lại một vệt nước ẩm ướt.

(*) Câu gốc: Thập chỉ liên tâm.

Thân thể vô thức đáp lại cái hôn kia, giống như chỉ khi chuyên tâm làm việc trước mắt, mới có cảm giác được cứu rỗi trong thời gian ngắn, cũng giống như chỉ có duy nhất người trước mặt này, là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng tối tăm.

Hắn như một con cá mắc cạn, khi sắp cạn hết sức mà chết bỗng có một vũng nước trong cạnh bên, cũng không thể lại rời xa nơi dễ chịu đó nữa, nếu không sẽ vì hít thở không thông mà chết.

Nhiệt độ trong phòng dường như vì sự thân mật của hai người mà tăng lên không ít, đến lúc hai người tách ra, hai má Thẩm Từ nóng bừng, đôi mắt cậu có chút mê ly, hơn nửa ngày mới bình thường lại.

Cậu buông tay đang ôm cổ Tần Ức ra, nhìn thấy đôi môi vốn tái nhợt bị cậu mạnh mẽ gặm c ắn mà có chút hồng hồng, cuối cùng cũng thấy người này không còn tái ngắt doạ người nữa, thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Có khá hơn chút nào không?"

Tần Ức hô hấp còn chưa ổn định, trong giọng nói toát ra một tia bất đắc dĩ: "Anh không sao."

Thẩm Từ thầm nghĩ không sao có quỷ mới tin, nhưng khi nghe thấy giọng hắn giống ngày thường, rốt cuộc cũng nhẹ lòng, đứng dậy đi thay quần áo.

Cậu cởi đ ồng phục ra, mặc áo ngủ vào, hỏi: "À đúng rồi, Tần Hạo kia—— hình như gọi như vậy nhỉ? Là cái người bị anh đuổi ra khỏi nhà đó, sao lại ở chỗ của ba anh thế? Cũng họ Tần, có quan hệ bà con với anh không?"

Tầm mắt Tần Ức dừng trên người cậu, nhìn thấy tấm lưng trần khi cậu thay áo, vội vàng dời mắt đi, không được tự nhiên mà nhìn chỗ khác.

Thẩm Từ đưa lưng về phía Tần Ức, không thấy được vẻ mặt của đối phương, cũng không nghe thấy hắn đáp lại, nghi hoặc quay đầu lại: "Tần Ức?"

"Ừ," Tần Ức cuối cùng cũng đáp lại, "Xem như là có đi, một bà con xa không hay lui tới."

Thẩm Từ càng không hiểu: "Vậy sao ba anh lại thiên vị anh ta, bà con xa không lui tới, chẳng lẽ còn thân hơn cả con ruột à?"

Lại lần nữa nghe thấy hai chữ "ba"(*) này, Tần Ức bất mãn nhíu mày: "Đừng gọi ông ta như vậy, cứ gọi thẳng tên đi, Tần Tiềm."

(*) Gốc là phụ thân.

Thẩm Từ nhỏ giọng: "……À."

"Chẳng qua là do cha Tần Hạo "cứu" được mẹ anh," Khóe miệng Tần Ức hơi nhếch lên, giống như cười lạnh châm chọc, "Có lẽ là chuyện của hai năm trước, đoạn thời gian đó mẹ anh năm lần bảy lượt nói với bác sĩ trong viện điều dưỡng, bà ấy nói muốn về nhà tự điều dưỡng.

Bác sĩ thấy bệnh tình của bà ấy tương đối ổn định, cảm thấy để bà về cũng không sao, nên thông báo cho Tần Tiềm, để ông ta tới đón người."

Đây là Thẩm Từ lần thứ hai nghe Tần Ức nói đến mẹ của hắn, lần trước, hắn còn gọi đối phương là "Người đàn bà kia", lần này giống như vạch ra ranh giới với Tần Tiềm, mới chịu gọi bà là mẹ.

Có thể thấy được, tuy rằng hắn bị mẹ thương tổn, nhưng cho cùng vẫn có chút tình cảm với bà, không giống với Tần Tiềm, là chán ghét từ tận đáy lòng.

Thẩm Từ nghiêm túc lắng nghe, không muốn bỏ lỡ bất cứ điều gì về cha mẹ của Tần Ức, nghe hắn tiếp tục nói: "Kết quả về nhà hơn một tháng, bà ấy đột nhiên uống thuốc tự sát —— lúc ấy cha Tần Hạo tới Yến Thị bàn chuyện hợp tác với Tần Tiềm, phải đưa cho ông ta một phần văn kiện, Tần Tiềm bảo người kia đưa đến nhà, nói mẹ anh đang ở nhà, đưa cho bà ấy là được."

"Bởi vì là tài liệu rất quan trọng, cha Tần Hạo không giao cho bảo mẫu, nhất định phải tự mình giao tới tay mẹ anh, nhưng bảo mẫu gõ cửa phòng bà ấy hồi lâu, cũng không thấy ai trả lời, còn phát hiện cửa bị khoá trái.

Trong lúc cấp bách cha Tần Hạo trực tiếp phá cửa, lúc này mới biết mẹ anh uống thuốc tự tử, vội vàng đưa bà tới bệnh viện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!