Edit: Mều.
_____
Đầu dây bên kia điện thoại im lặng đến đáng sợ, sau đó là tiếng hít thở dồn dập áp lực của Tần Ức, Thẩm Từ có thể nghe ra được âm thanh tức giận đến phát run, gần như nghiến răng nghiến lợi: "Anh sẽ phái người tới đón em."
Tần Hạo vẫn kiêng dè Tần Ức, nghe thấy giọng hắn thì không dám tiếp tục lấy điện thoại của Thẩm Từ nữa, thân thể cứng đờ chết trân tại chỗ, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Thẩm Từ không tắt điện thoại, đầu dây Tần Ức bên kia cũng thế, cậu nhìn về phía Tần Tiềm đang ngồi trên sô pha, phát hiện đối phương không có phản ứng gì lớn, giống như tình huống hiện tại nằm trong dự liệu của ông ta, thậm chí còn lật cái ly thủy tinh lên, rót nước vào, làm thủ thế "mời" với cậu.
Thẩm Từ không nghĩ tới chuyện sẽ uống nước của ông ta, ngồi xuống lại sô pha, đặt điện thoại trên đùi mình, cảnh giác mà đánh giá người đối diện, quan sát từng hành động cử chỉ của ông ta.
"Cậu không cần phải căng thẳng thế đâu," Tần Tiềm mở miệng, ngữ khí vẫn bình tĩnh như cũ, " Ta chỉ mời cậu tới đây ngồi một chút, sẽ không làm gì cậu."
"Tần Tiềm!" Giọng nói của Tần Ức đột nhiên truyền ra từ di động, thanh âm trầm thấp giống như tiếng gào rống của thú dữ bị vây khốn, gần như sắp nổi giận "Tôi cảnh cáo ông, đừng làm chuyện gì quá đáng!"
Thẩm Từ nhíu mày.
Đã lâu cậu không còn nghe thấy Tần Ức nói chuyện với ngữ khí như vậy.
Phẳng phất như trở lại ngày đầu tiên cậu đến Tần gia, khi đó Tần Ức đang trách mắng Tần Hạo.
Trong lòng cậu tức khắc không thoải mái, đang nghĩ có nên cúp điện thoại để Tần Ức bình tĩnh lại hay không, nhưng lại sợ cứ như vậy mà cúp máy ngược lại càng khiến hắn thêm lo lắng.
Đúng lúc này, cậu nghe thấy Tần Tiềm cười lạnh một tiếng: "Ta làm gì quá đáng thì thế nào, anh có thể làm gì được ta? Phế vật."
Thẩm Từ kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Bên kia điện thoại đột nhiên im lặng.
Tần Tiềm liếc mắt nhìn màn hình di động của cậu, ý vị không rõ mà đảo qua hai chữ "Ca ca" kia: "Ngoài việc chơi đàn ra, anh còn có thể làm gì? Bây giờ ngay cả dương cầm cũng không thể đàn, ta nói anh là phế vật, có gì sai sao?"
"Ngày đầu tiên Chồng chưa cưới của anh nhập học, anh có thể lạc mất cậu ta, nếu đưa cậu ta đi không phải ta, mà là người khác, anh định đến lúc đó đi nhặt xác cho cậu ta sao?"
Lời chế nhạo vô cùng bén nhọn này khiến lông tóc Thẩm Từ đều dựng cả lên, luống cuống tay chân mà cúp máy, nhưng vẫn chậm một bước, giọng nói của Tần Tiềm đã phát ra, Tần Ức chắc chắn đã nghe thấy.
Đáy lòng cậu lập tức bùng lửa giận, trực tiếp đứng lên tại chỗ: "Ông!"
"Ta làm sao?" Tần Tiềm dựa lưng vào sô pha, "Ta dạy con trai ta, cậu không vui? Ta nói hắn là phế vật, cậu không hài lòng? Ta chỉ ăn ngay nói thật, không cần phản ứng thái quá đâu."
Thẩm Từ tức đến nỗi cả người phát run, ngực kịch liệt phập phồng, cậu liều mạng nắm chặt ngón tay: "Anh ấy không phải phế vật!"
"Không phải phế vật thì là cái gì, cậu sẽ không nghĩ hắn là thiên tài đi?" Tần Tiềm đan mười ngón tay vào nhau, giống như nghe được chuyện gì buồn cười, "Thiên tài gì cơ, thiên tài tâm thần? Cậu thích một người tàn tật bệnh tâm thần vui vẻ ở bên nhau, sau đó còn nói với hắn..."
Thẩm Từ rốt cuộc cũng không thể nhịn nổi nữa, đưa tay cầm cái ly trước mặt, dùng sức hắt nước vào mặt đối phương.
Tần Tiềm chưa nói xong đã bị đánh gãy trong cổ họng.
Tần Hạo đứng ở bên cạnh thấy thế, xông lên nắm lấy tay Thẩm Từ, cả giận nói: "Mày điên rồi!"
Thẩm Từ đang nổi nóng, bị anh ta nắm cổ tay đau điếng, không chút suy nghĩ, trực tiếp đập cái ly trong tay lên mặt đối phương: "Cút ra!"
Sức lực của thân thể này có hạn, không thể đập bể cái ly được, ngược lại còn dùng phần đáy ly dày chắc nhất đập vào mũi đối phương.
Tần Hạo bị đau liên tục lùi về phía sau, vội vàng giơ tay che mũi, lại sờ ra một tay đầy máu.
Lúc này, di động Thẩm Từ lần nữa vang lên, là Tần Ức gọi tới, cậu nhấn bắt máy, liền nghe thấy giọng nói lo lắng của Tần Ức: "Tài xế tới rồi, mau ra đi!"
"Biết rồi, em sẽ về ngay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!