Chương 32: (Vô Đề)

Edit: Minh Nguyệt Thanh Phong.

Beta: Linh.

________

Thẩm Từ dừng lại, ngước mắt lên nhìn anh ta: "Tần tổng là ai?"

"Tần tổng, Tần Tiềm", tài xế giải thích: "Tần thiếu không nhắc đến với cậu lần nào sao?"

Đúng là không có.

Mặc dù cậu đã đoán được là Tần tổng nào, nhưng Tần Ức chưa nói với cậu bao giờ là thật, cái tên "Tần Tiềm" này nghe được từ miệng của Lục Hành.

Ba của Tần Ức.

Chí ít cũng biết là ai, Thẩm Từ dần dần bình tĩnh lại: "Ông ta tìm tôi làm gì?"

Tài xế: "Là thế này, hôn sự giữa Tần thiếu với Thẩm gia không hỏi ý kiến của Tần tổng, từ đầu đến cuối đều là ý của cá nhân cậu ấy, bây giờ Tần tổng biết chuyện nên muốn gặp cậu, mời cậu qua một chút, không có ác ý gì cả."

"Mời?" Thẩm Từ cảm thấy rất buồn cười: "Các người bảo "mời" chính là lừa tôi lên xe, khóa cửa xe lại không cho xuống, còn làm nhiễu sóng điện thoại không cho tôi gọi điện? Đây không gọi là mời, mà phải nói là bắt cóc."

Vừa nói cậu vừa cố gắng mở cửa xe lần nữa, nhưng dù cố gắng thế nào thì vẫn không nhúc nhích.

Lạ thật, chẳng lẽ cửa xe sang có chỗ khác với cửa của các loại xe khác sao?

"Thẩm Từ thiếu gia đừng nóng giận", tài xế lại nói: "Có lẽ cậu không biết, quan hệ của Tần tổng với Tần thiếu không tốt, nếu thông báo trước cho Tần thiếu biết trước, nhất định cậu ấy sẽ không đồng ý, cho nên chỉ đành làm thế này."

"Anh cũng biết ư?" Thẩm Từ tức đến bật cười: "Không dám cho Tần Ức biết, còn nói không có ác ý à?"

"Cậu thông cảm, tôi..." tài xế cười ngọt, "Tần tổng ra lệnh cho tôi, tôi cũng không còn cách nào khác.".

Ngôn Tình Xuyên Không

Vừa nói hắn vừa lái xe ra ngoài, Thẩm Từ cau mày, ngón tay dừng trên nút "gọi khẩn cấp" trên màn hình, cuối cùng cũng không nhấn vào.

Dù sao đối phương cũng là ba của Tần Ức, nếu cậu trực tiếp gọi cảnh sát thì thật sự rất khó coi.

Hy vọng đối phương thật sự chỉ muốn "gặp mặt cậu", nói vài câu rồi để cậu đi, cậu không muốn về nhà quá muộn khiến Tần Ức lo lắng.

Xe rời khỏi cổng trường, đi về một hướng xa lạ, từ ngày xuyên sách đến đây cậu chưa ra khỏi cửa được mấy lần, không quen thuộc tình hình giao thông ở Yến thị, nếu đối phương thật sự muốn bắt cóc...

Cậu bình tĩnh lại, tự an ủi mình rằng dù thế nào thì Tần tổng vẫn là Tần tổng, chắc sẽ không làm chuyện bất lương như vậy đâu.

Nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ càng ngày càng vắng vẻ xa lạ, trong lòng cậu không khỏi căng thẳng, đôi tay gắt gao nắm chặt điện thoại, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Nơi này, hình như đã đến vùng ngoại ô thành phố rồi.

Bỗng nhiên, một căn biệt thự biệt lập xuất hiện trước mắt cậu.

Biệt thự thấp thoáng sau những hàng cây, phong cách kiến trúc không giống với chỗ của Tần Ức, nhìn bề ngoài thôi đã thấy xa hoa hơn nhiều.

Nhưng không biết vì sao, thoạt nhìn Thẩm Từ không thích nơi này, cảm thấy không được đẹp mắt bằng "ngôi nhà ma" trước đây chưa tu sửa của Tần Ức.

"Thẩm Từ thiếu gia, chúng ta tới nơi rồi".

Cuối cùng tài xế cũng mở cửa xe để cậu xuống, "Tần tổng đang ở bên trong chờ cậu."

Thẩm Từ cất điện thoại vào túi, ngẩng đầu lên, thấy đã có người chờ ở cửa, là một chàng trai chừng hơn hai mươi, dung mạo này.... nhìn rất quen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!