Edit: Minh Nguyệt Thanh Phong.
Beta: Linh, Mều.
______
Tần Ức nhẹ nhàng đỡ lấy eo cậu, giọng điệu ra vẻ bình tĩnh: "Em về rồi."
"Ừm!" Thẩm Từ ở cửa thay giày: "Ca ca có nhớ em không?"
"Mới nửa ngày thôi mà," Tần Ức dối lương tâm đáp, "Mau đi rửa tay còn ăn cơm."
Thẩm Từ rửa tay xong, cùng hắn đi vào phòng ăn, vẫn không bỏ cuộc, hỏi: "Thật sự không nhớ em hả?"
"! " Tần Ức bất đắc dĩ mím môi "Nhớ."
Quản gia đang chuẩn bị cơm cho bọn họ nghe vậy ngẩng đầu lên, rất muốn nói một câu Tần thiếu không những nhớ mà còn nhớ hết cả buổi sáng, mới hơn 9 giờ đã hỏi khi nào Thẩm Từ tan học, vừa đến giờ tan học thì hỏi bao giờ về nhà, năm phút hỏi một lần.
Đương nhiên, vì giữ mặt mũi cho Tần thiếu, những lời này ông sẽ không nói, chỉ lễ phép cười với hai người họ, kéo ghế cho Thẩm Từ.
Bởi vì hôm nay dậy quá sớm, hiện tại Thẩm Từ rất đói, ngửi thấy mùi thức ăn lại càng đói hơn.
Tâm tư của Tần Ức dường như không nằm ở việc ăn cơm, ánh mắt hắn vẫn luôn dán chặt vào khuôn mặt cậu, lại hỏi: "Hôm nay ở trường học thấy thế nào?"
"Ừm, vẫn tốt.
" Thẩm Từ gắp đồ ăn vào bát, "Tuy chỉ học có một tiết, nhưng giáo viên dạy rất hay."
"Bạn học thì sao?"
Thẩm Từ khựng lại một chút, rũ mắt không nhìn hắn: "Cũng tốt."
"Thật không?" Tần Ức có chút không tin: "Không có ai nói bóng nói gió gì chứ?"
"Không có mà.
" Thẩm Từ ngẩng đầu lên: "Em cũng không phải người nổi tiếng, làm gì có nhiều người biết em như vậy, giờ mới nửa ngày, em còn chưa biết hết tên bọn họ, anh cũng đừng nghĩ nhiều như vậy."
Tần Ức lại quan sát cậu một lát, thấy cậu không giống như nói dối, lúc này mới miễn cưỡng tin: "Nếu có ai bắt nạt em, nhớ phải nói với anh."
"Sao ca ca lại khẳng định em là người bị bắt nạt?" Thẩm Từ lẩm bẩm: "Em không được bắt nạt người khác sao?"
"Em?" Tần Ức hiển nhiên không tin: "Em tự bảo vệ được mình là tốt rồi, còn bắt nạt người khác?"
Thẩm Từ không nói nên lời.
Rốt cuộc là ai cho Tần Ức ảo giác rằng cậu rất yếu đuối, có thể tùy ý bắt nạt vậy?
Ngược lại là vị Tần thiếu tàn tật này, khả năng hành động bị hạn chế mới dễ bị bắt nạt hơn chứ?
Cậu thực sự không biết phải nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm trong im lặng.
Buổi trưa thời gian có chút gấp gáp, Tần Ức cũng không nói chuyện với cậu nữa, hai người ăn cơm xong thì định đi ngủ trưa một chút.
Trước khi Thẩm Từ đến, Tần Ức không có thói quen ngủ trưa, mỗi ngày hắn đều nửa đêm mới đi ngủ, hôm sau thức dậy thì đã muộn, thường thường lúc dậy đã là giữa trưa.
Sau khi được Thẩm Từ điều chỉnh trong hai tháng, đồng hồ sinh học đã trở thành thói quen, hắn cũng có thể ngủ một giấc ngủ ngắn.
Hơn nữa hôm nay dậy quá sớm, lúc này hắn thực sự có chút buồn ngủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!