Chương 30: (Vô Đề)

Edit: Minh Nguyệt Thanh Phong.

Beta: Linh, Mều.

_________

(Mong mn góp ý sửa lỗi giúp Mều với nhé!)

Tần Ức nhíu mày.

Lục Hành hóng chuyện không sợ phiền, nói: "Không ngờ nha, các cậu mới ở chung có hai tháng mà cậu đã không thể tách khỏi cậu ấy rồi hả? Cậu có còn là Tần Ức gặp ai cũng chưng cái bản mặt "để tôi yên" mà tôi biết không vậy?"

Sắc mặt của Tần Ức tối sầm lại, còn chưa nói gì đã nghe thấy đầu dây bên kia tấm tắc hai tiếng, lại nói: "Đàn ông rơi vào bể tình đúng là không bình thường, tôi còn tưởng cậu định cưới dương cầm làm vợ luôn chứ, hóa ra cậu vẫn thích con người à."

Tần Ức không nhịn được nữa, lập tức cúp điện thoại.

Hắn không nên trông chờ vào cái miệng chó không mọc được ngà voi này của Lục Hành.

Đã hơn 9 giờ sáng, Tần Ức dù sao cũng không ngủ được nên dậy tắm rửa sạch sẽ rồi điều khiển xe lăn đến phòng luyện đàn.

Hắn không có hứng thú với sách hay phim ảnh, những thứ đó làm hắn mất tập trung, còn không bằng đi luyện dương cầm.

Từ sau bị tai nạn xe, hắn vẫn luôn có sự kháng cự khó hiểu đối với dương cầm, đến nỗi suốt 5 tháng hắn không có ý muốn chạm vào nó, cho tới lúc Thẩm Từ đến đây thì tình trạng này mới có dấu hiệu giảm dần, lúc hướng dẫn cậu đàn thì gánh nặng trong lòng mới có thể vơi bớt chút ít.

Dạy cậu đánh đàn 2 tháng, cho đến hôm nay, sự kháng cự của hắn đối với dương cầm đã giảm xuống đến mức không đáng kể.

Tần Ức mở nắp phím đàn, những phím đàn đen trắng được lau sạch bóng không một hạt bụi, tựa như đang mời gọi hắn.

Hắn nhẹ nhàng chạm tay lên phím đàn, tiếng đàn phát ra từ đầu ngón tay, tuy rằng khuyết thiếu sự cộng hưởng từ bàn đạp, luôn thiếu chút âm sắc, nhưng dùng để tiêu khiển và dời sự chú ý thì vẫn là lựa chọn không tồi.

Khi bản nhạc kết thúc, tâm tình phiền muộn của hắn cuối cùng cũng dịu đi một chút, hắn dựa lưng vào xe lăn, lấy ra bản nhạc đã soạn trước kia.

Bản nhạc được soạn xong đến nay đã qua hai tháng nhưng vẫn chậm chạp chưa gửi đi, sinh nhật con gái của vị kia hai tháng nữa mới đến nên hắn cũng không vội.

Bây giờ nhìn lại bản nhạc này, hắn vẫn cảm thấy không hài lòng, rất muốn xé nó, nhưng nhớ lại những lời Thẩm Từ đã nói, bất kể thế nào cũng không làm được.

Hắn không thể đánh giá được bản nhạc hiện tại bản thân viết ra có tốt hơn mấy bản viết ra lúc chứng hưng cảm phát tác hay không, kể cả bản nhạc nổi tiếng nhất của hắn, chính hắn thấy nó còn nhiều lỗ hổng, vậy mà vẫn được rất nhiều người yêu thích, độ hot cao trong nhiều năm không giảm.

Có lẽ Thẩm Từ nói đúng.

Hắn không nên phủ định chính mình ngay cả lúc phát bệnh.

Tần Ức thở ra một hơi, gọi quản gia tới, đưa bản nhạc cho ông: "Hẹn trước thời gian với họ, rồi mang cái này đưa cho người ta đi."

Quản gia nhìn bản nhạc "Đưa bản thảo sao ạ?"

"Ừm."

"Hiểu rồi, tôi sẽ đi ngay.

" Quản gia cầm bản thảo, lại nhắc nhở: "Tần thiếu, ngài chưa ăn sáng."

"Mang vào đây đi."Thẩm Từ được tài xế đưa đến cổng trường.

Cậu xuống xe, một mình đi bộ vào trường, vừa bước vào cổng trường liền nhận thấy ánh mắt khác thường của bảo vệ.

Đoán chừng là do đồng phục trên người cậu lạ mắt.

Thẩm Từ cắn răng giả vờ không nhìn thấy, thầm nghĩ Tần Ức đang làm cái quỷ gì không biết, đồng phục được sửa lại rất thoải mái, rất đẹp, nhưng mấu chốt là có thể đi qua được cổng trường không đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!